Cần tiền gửi về quê, vợ chồng trẻ 8 năm “ngủ cùng” chuột trong căn phòng 4m2 nơi phố thị

Loading...

Dẫu biết mưu sinh là hành trình chẳng dễ dàng với bất kỳ ai, nhưng nhắc đến cụm từ “đời công nhân”, nhiều gia đình lại thở dài ngao ngán. Bởi chỉ người trong cuộc mới hiểu nghề này khắc nghiệt và cơ cực biết bao. Chưa kể mùa dịch này lại khiến họ lao đao hơn.

Căn phòng trọ chưa tới 4m2, không có gác, ẩm thấp và “tối đen như mực” nằm sâu trong con hẻm nhỏ trên đường Bờ Sông (quận Bình Tân) là nơi chị M.H.Tr (37 tuổi, quê Trà Vinh) cùng chồng sinh sống 8 năm nay.

“Phơi đồ ở đây 3, 4 ngày chưa khô vì không có nắng. Cũng muốn mua máy giặt để nó vắt kỹ hơn nhưng nhà nhỏ không có chỗ để, xài nhà vệ sinh chung nên không có chỗ xả nước”, chị Tr. mô tả về căn phòng mình ở đã nhiều năm.

Lối đi của một phòng trọ đầy ẩm thấp, tối tăm (Ảnh: Dân Trí)

Chị Trang cho biết, nhiều người đến khu trọ ở nhưng chỉ được vài bữa phải dọn đi vì ẩm thấp, thiếu ánh sáng. “Làm công nhân lương đâu được bao nhiêu mà mướn nhà rộng, nhà vệ sinh riêng. Phải chịu thôi. Lối đi ẩm ướt nên đi tới đi lui trượt chân té hoài, mình không sao nhưng chỉ sợ người lớn tuổi ngã thì nguy hiểm”.

Gia tài của chị Tr. vỏn vẹn chỉ chiếc quạt và ít vật dụng nấu ăn. Do ở khu vực ẩm thấp nên phòng trọ của chị Trang lúc nào cũng có chuột. Có những đêm chuột “quậy banh nhà” khiến hai vợ chồng không thể chợp mắt.

Ngay đến chuyện ăn uống hằng ngày cũng khiến vợ chồng chị Tr. mệt mỏi. “Mỗi lần nấu ăn trong nhà, vợ chồng tôi đổ hết mồ hôi như đang đi xông. Không thở nổi nên chồng tôi than miết, mỗi lần tôi nấu cơm là ảnh chạy ra ngoài”, chị Tr. lắc đầu ngao ngán.

Sinh hoạt khó khăn, bất tiện trăm bề nhưng chị Tr.và chồng không dám chuyển chỗ ở vì “ở đây rẻ, đi chỗ khác tiền đâu mà trả”. Mỗi tháng, vợ chồng chị Tr. sống tằn tiệm để gửi vài triệu về quê lo ăn học cho con gái lớp 10 và cậu con trai lớp 9.

“Tiền phòng chỉ 700.000 đồng/tháng luôn cả điện nước, quá hợp túi tiền! Vậy mà tôi vẫn đang thiếu nợ chủ nhà 2 tháng tiền phòng… Dù nhớ con lắm nhưng tôi chưa bao giờ đưa con lên chơi vì nhà quá chật chội, lên rồi không có chỗ để ngủ”, chị Tr. trải lòng.

Cách phòng chị Trang chỉ vài bước chân là nơi trọ của chị Ngọc H. (33 tuổi, quê Trà Vinh, công nhân ở quận Bình Tân). Với giá thuê nhà chỉ 500.000 đồng/tháng, chị H. hài lòng và cho biết đã dần thích nghi với căn nhà chỉ hơn 3 m2, sau 4 tháng chuyển đến.

“Chồng tôi chạy xe ôm công nghệ nhưng thất nghiệp vì dịch Covid-19. Vừa rồi, vợ chồng không lo nổi tiền học trên này cho con nên làm thủ tục chuyển trường để đưa cháu về quê. Chồng tôi cũng về quê tìm việc làm luôn. Cuộc sống khó khăn nên gia đình đành chấp nhận chia cắt “, chị H. chia sẻ.

Từ khi chồng về quê, chị Hiển trở thành trụ cột kinh tế trong gia đình. Một mình ở lại đất khách, chị buồn nhiều nhưng phải cố gắng. Không chỉ nuôi con lớn ăn học, con út của chị bị viêm phổi, luôn cần tiền mua thuốc.

Cửa phòng khá thô sơ, chỉ cần đẩy nhẹ có thể bung khóa. Thu nhập ít, chi tiêu nhiều, chị H. cho biết, những phận đời công nhân như chị chỉ mong có sức khỏe để làm việc chứ không dám nghĩ đến chuyện được sống thoải mái, an toàn, vệ sinh.

Quần áo suốt ngày ẩm mốc vì không có ánh nắng vào phòng (Ảnh: Dân Trí)

Một lần nữa, câu chuyện về nhà ở nơi phố thị lại khiến bao người phải ngậm ngùi rơi nước mắt. Trong khi những gia đình tầm trung đang còn đắn đo có nên vay ngân hàng để mua chung cư, thì những gia đình công nhân chỉ đang sống đúng nghĩa “cầm hơi”.

Nhà trọ giá rẻ là khái niệm vô cùng quen thuộc với người Việt Nam, nhất là những ai phải bỏ quê lên phố. Nhưng các bạn trẻ, đặc biệt là các bạn sinh viên, dù khó khăn tới đâu thì ít nhất cũng được mẹ cha hỗ trợ tiền để thuê một căn phòng chấp nhận được.

Còn với những gia đình công nhân đã rơi vào thế cùng cực, nhà trọ giá rẻ là nơi chỉ có thể nằm chợp mắt mà thôi. Nghĩ đến cảnh mỗi đêm phải nằm ngủ cùng chuột gián, sau khi đi làm về mệt bở hơi tai lại phải sống trong căn phòng như lò lửa, mấy ai chịu nổi.

Nhưng sau cùng họ vẫn chịu được. Họ chịu vì con cái cần phải được đến trường, vì cha mẹ già cần tiền mua thuốc. Họ cố gắng sống tằn tiện nhất có thể, họ chưa có bữa cơm nào tử tế, giấc ngủ nào ngon lành, ngày nghỉ nào được thảnh thơi đúng nghĩa.

Cuộc sống của họ là một cỗ máy, nhàm chán, đơn điệu. Ngày nào cũng vậy, chỉ có đi làm – ăn – ngủ và… đi làm. May mắn thì được tăng ca, có thêm đồng vào đồng ra lúc cuối tháng. Còn nếu như hôm nào bị trừ lương hay như đại dịch ập tới, cơ thể và tinh thần của họ càng thêm xanh xao vì lo nghĩ quá nhiều.

Nhiều công nhân chấp nhận sống trong những căn phòng chật chội (Ảnh: Dân Trí)

Nhiều người thường bảo, đời sống công nhân bây giờ tốt lắm rồi, lương cao và đãi ngộ ổn định. Đồng ý là như thế, nhưng suy cho cùng, lao động chân tay bao giờ cũng phải vất vả hơn. Làm công nhân phải có sức bền và chịu đựng cao và có những khắc nghiệt mà chỉ người trong cuộc mới hiểu.

Ví như họ phải nhịn tiểu gần như cả ngày, vì trong khu công nghiệp người ta quy định cả giờ giấc đi vệ sinh. Đi chậm một phút trừ lương, làm sai một lỗi cũng trừ lương, áp lực công việc đi kèm với những tiếc la mắng từ quản đốc. Đến giờ trưa không kịp nghỉ ngơi đã hối hả vào làm.

Phụ nữ làm công nhân phải chấp nhận thức đêm, tóc tai rối bời, nhiều khi chẳng buồn làm đẹp cho bản thân. Về tới nhà lại phải lo cơm nước, chăm con, dọn dẹp. Cuộc sống cứ thế xoay vần, họ chẳng biết thanh xuân đã trôi đi trong thinh lặng.

Kể ra như vậy, không phải để than thở cho đời công nhân mà để chúng ta hiểu hơn về những mảnh đời nơi phố thị. Và không phải ngẫu nhiên mà mẹ cha luôn dành những điều kiện tốt nhất cho con cái học hành, vì họ đã từng là những người công nhân rất khổ nên họ chẳng bao giờ muốn con “nối nghiệp” theo kiểu này.

Vậy nên, hỡi những bạn trẻ đang được mẹ cha bảo bọc, hãy ra sức học tập, nâng cao tri thức, hãy khiến cho tương lai của mình xán lạn. Thứ nhất là vì chính chúng ta, thứ hai là để đền đáp công ơn bao la như trời bể của các bậc phụ huynh. Hãy biết thương cha mẹ đã sống một đời quá vất vả!

Nguồn: Dân Trí, webtretho

Link nguồn: https://www.webtretho.com/p/can-tien-gui-ve-que-vo-chong-tre-8-nam-ngu-cung-chuot-trong-can-phong-4m2-noi-pho-thi?

Loading...