Tết đưa người yêu về quê, vào bữa cơm chị gái cúi gằm xuống bàn, lén cúi xuống nhìn chân bạn gái, chàng trai lập tức nói chia tay

Bữa cơm ra mắt lại khiến đôi tình nhân chia tay ngay ngày mùng 3 Tết chỉ vì…

Dương xuất thân từ một gia đình thuần nông nghèo khó, suốt cả tuổi thơ của cậu là những bữa đói khi mà cả nhà 4 người chỉ trông vào 2 sào ruộng cằn cỗi. Vì bần hàn, khó nhọc, chị của Dương sớm phải bỏ dở học hành ở nhà phụ giúp cha mẹ, mọi hi vọng đặt vào cậu quý tử của gia đình. Dương tư chất thông minh, lại chăm chỉ cố gắng, thành công rũ bùn vươn lên, không những tốt nghiệp trường đại học danh tiếng mà còn nhanh chóng được nhận vào làm tại một công ty xuất nhập khẩu có tiếng.

duong

Sau khi làm việc được 5 năm, bởi rất siêng năng, lại có tài, công việc luôn đạt và vượt chỉ tiêu, Dương được ông chủ đánh giá cao và cất nhắc. Chẳng mấy chốc, chàng trai nghèo đã từ một nhân viên quèn trở thành phó phòng, đường quan lộ rộng mở. Nếu công việc tiếp tục tiến triển thuận lợi, trong tương lai gần, Dương sẽ có thể mua một ngôi nhà ở thành phố này, an cư lạc nghiệp.

Tại nơi làm việc, Dương đã gặp bạn gái hiện tại của anh, bạn gái của Dương tên là Mỹ là người gốc ở thành phố này, Mỹ kém Dương 2 tuổi nhưng rất có thực lực, là một trưởng phòng phòng Thu mua trong công ty. Cả hai gặp nhau trong những buổi họp, tiệc mừng của công ty, Dương và Mỹ nhanh chóng bị đối phương thu hút, cả hai cũng có nhiều điểm chung nên chẳng mấy chốc, hai người trở thành một đôi. Dương cảm thấy rằng có thể gặp Mỹ, người con gái xinh đẹp, kiêu kì lại giỏi giang chính là may mắn của anh. Có thể là do sinh ra ở thành phố, nên tư tưởng của Mỹ cũng khác nhiều so với Dương, cô ăn mặc khá phóng khoáng, hở hang, việc nhà nếu có thể thì Mỹ không bao giờ đụng tay vào, hoặc là Dương làm hoặc cô sẽ thuê người giúp việc. Về tính cách này của Mỹ, Dương tuy không hoàn toàn đồng tình nhưng cũng không quá gay gắt, mọi việc anh đều sẵn lòng làm hộ người yêu.

duong1

1 năm nhanh chóng trôi qua, Dương cũng đã 30 tuổi, có một vị trí không tồi ở công ty xuất nhập khẩu lớn và chuẩn bị mua nhà. Bố mẹ ở quê cũng sốt ruột giục con trai duy nhất lấy vợ. Dương cũng đã nói với bố mẹ về việc có bạn gái, nhưng lại chưa dẫn Mỹ về nhà giới thiệu. Nhưng trong kì nghỉ Tết lần này, Dương có ý định đưa bạn gái về quê. Mỹ nghe chuyện người yêu muốn đưa về ra mắt, rất vui vẻ đồng ý sau khi ăn Tết ở nhà, mùng 2 cả hai sẽ cùng nhau về quê.

Sau khi trở về quê hương, bố mẹ Dương rất vui mừng khi được gặp lại con sau 1 năm xa cách, họ còn mừng rỡ hơn nữa khi con trai dẫn cả 1 cô bạn gái xinh đẹp về cùng. Bố mẹ và họ hàng, chị gái nhiệt tình tiếp đón cả hai rất thịnh tình, Mỹ bị  trêu đến đỏ bừng mặt. Nhưng sau một thời gian, Dương nhận ra bạn gái có vẻ không quen với cuộc sống ở nông thôn, vì cô ấy không thoải mái, dù ngồi hay đứng cô ấy luôn phàn nàn: “Anh yêu, khi nào chúng ta quay về, ở đây thực sự rất nhiều muỗi, sao mà ngủ được.”

Dù biết rằng bạn gái lần đầu tiên đến một nơi như thế này, vì vậy rất khó thích nghi, Dương nói với Mỹ rằng sẽ tốt hơn nếu ở lại nhà cùng bố mẹ trong 2 ngày. Để bố mẹ vui vẻ, sau tất cả, chúng ta sắp kết hôn vẫn nên làm bố mẹ vui lòng một chút.

Vào buổi tối, bố mẹ Dương bận rộn dọn ra một bàn đầy ắp thức ăn. Họ nhiệt tình giải thích cho Mỹ biết những món ăn trên bàn, nguồn gốc cùng cách chế biến đặc biệt của nó nhưng khi nhìn đống đồ ăn nhiều dầu mỡ, đỏ rực trên bàn Mỹ chán nản không đụng đũa.

duong3

Mẹ Dương nghĩ rằng cô ấy rất nhút nhát, vì vậy đã chủ động gắp cho Mỹ một vài món ăn. Bầu không khí trên bàn rất vui vẻ, đầm ấm vì vậy Dương cũng không để ý lắm. Ngay khi đang hào hứng gắp đầy bát những món ăn mẹ nấu mà lâu ngày không được ăn, Dương để ý rằng chị gái cứ chốc chốc lại lén nhìn mình rồi nhìn xuống gầm bàn với vẻ mặt đăm chiêu, buồn bã. Tò mò cúi xuống nhìn xuống chân, Dương hoang mang cùng giận dữ khi thấy bạn gái mình đã vứt rất nhiều rau dưới chân, tất cả đều là những thức ăn mà mẹ gắp vào bát cho Mỹ. Sau khi thấy cảnh tượng này, Dương tức giận đến cực điểm.

Nhưng nghĩ kĩ lại, Dương vẫn im lặng cho qua bữa. Rốt cuộc, Mỹ vẫn là một cô gái là khách từ xa đến nhà, Dương không thể làm cô ấy bẽ mặt, cũng không thể khiến cho bố mẹ chạnh lòng. Sau bữa ăn, chị gái chủ động nhặt chổi, giả vờ dọn dẹp cốt là để giấu bố mẹ về chuyện Mỹ vứt thức ăn xuống đất.

Bố mẹ vẫn không hề chú ý, chị Dương thành công dọn dẹp “hiện trường”, quay qua nhìn cậu em trai, chị gái buồn bã lắc đầu. Bố mẹ vừa trở về phòng, Dương giận dữ lôi Mỹ ra phía sau nhà, chất vấn “Tại sao em lại ném thức ăn của mẹ cho? Mẹ cũng chỉ có lòng, vì quý em nên mới làm thế, vậy mà…”

duong4

Mỹ ngắt lời gắt lên: “Món đó có ăn được không? Em không muốn ở nơi này một ngày nào nữa! Nơi như thế này vừa bẩn vừa hôi, làm sao có thể là nơi cho người ở, mau quay về thành phố thôi”. Trong những năm qua, Dương luôn nhường nhịn cô, luôn cố gắng thay đổi để xứng với Mỹ, vì Mỹ Dương có thể chịu đựng tất thảy những đỏng đảnh của cô, nhưng hình ảnh người mẹ già trìu mến gắp thức ăn vào bát lại bị Mỹ khinh bỉ vứt xuống đất, Dương thực sự mệt mỏi, muốn buông xuôi. Anh quyết định chia tay, để Mỹ trở về thành phố ngay ngày hôm sau. Có lẽ ngay từ đầu, Dương đã nhầm…

Bài học cuộc sống: Mỗi con người có xuất thân cùng hoàn cảnh khác nhau, thế nhưng dù giàu hay nghèo thì nhân cách mới là thứ làm nên con người, mới là nội hàm quan trọng nhất, tiền bạc không thể mang lại hạnh phúc. Xin hãy tôn trọng người khác, dù có khác biệt về gia cảnh nhưng mọi người đều có quyền được đối xử bình đẳng. Đối xử với người tốt mới mong được người tôn trọng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *