Ông nội mất chưa được 49 ngày đã liên tục hiện về: ‘Chúng mày nhanh lên tao sắp liệt tứ chi rồi’, bật nắp quan tài thấy ‘hồ ly chín đuôi’ mới hối hận tột cùng

Ông nội đã chết cứ liên tục hiện về báo mộng nên mọi người quyết định sẽ đào mộ của ông lên để tìm hiểu nguyên nhân.

Ông Đăng là một người sống chan hòa, hay giúp đỡ nên được mọi người quý mến. Cách đây vài tuần, ông qua đời ở tuổi 75 do tuổi cao sức yếu, ông ra đi thanh thản, không đau yếu bệnh tật liên miên như những người cao tuổi khác cùng xóm. Đám tang của ông có rất nhiều anh em bạn bè gần xa đến viếng, gia đình ông cũng vô cùng biết ơn mọi người đã đến giúp lo hậu sự cho ông Đăng.

Thế nhưng, một chuyện lạ đã xảy ra sau khi ông mất khiến con cháu lo lắng. Ông Đăng mất chưa được bao lâu thì từng người trong nhà đều nằm mơ thấy ông hiện về báo mộng. Trong giấc mơ, ông chỉ nói rằng hãy đào mộ của ông lên mau không ông đang dần “liệt” hết tứ chi rồi. Ban đầu, người nhà ông còn e ngại vì sợ ông mất vừa mới chôn mà con cháu đã đào mộ lên, người ngoài lại bàn ra tán vào. Thế nhưng ông Đăng cứ liên tục hiện về khẩn thiết nên mọi người quyết định sẽ đào mộ của ông lên để tìm hiểu nguyên nhân.

Ảnh minh họa.

Ngay khi quan tài được đưa lên mặt đất, mọi người đã vô cùng sững sờ khi thấy một lỗ nhỏ ở bên hông huyệt đạo, quan tài của ông Đăng cũng có dấu hiệu bị cào cắn. Vậy nên họ đã dừng mọi hành động và đứng im quan sát đồng thời rắc một chút thức ăn ngay trước miệng lỗ. Đúng như dự đoán, chỉ một lát sau, họ đã bắt được một con vật trông giống như loài sóc chuột và đặc biệt hơn nữa nó còn có tới tận 9 cái đuôi.

Lúc đó, mọi người mới nhớ ra rằng ngày trước khi đào huyệt chôn ông Đăng, họ đã vô tình bắt được một con vật tương tự, vì sợ nó cắn phá mồ mả nên họ đã giết nó không thương tiếc cùng đàn 7 con nhỏ mới sinh. Có lẽ đây là con duy nhất sống sót khỏi lần “thảm sát” đó của con cháu ông Đăng. Con trai ông Đăng – ông Hải run rẩy phân tích:

– Mọc vài đuôi thì thấy nhiều rồi chứ 9 cái như thế này là cực hiếm, có lẽ nào 8 cái đuôi còn lại là của mẹ nó và 7 người anh em đã bị chúng ta giết trước đây?

Thứ tìm thấy trong mộ của ông Đăng khiến con cháu rụng rời (Ảnh minh họa)

– Đúng là chưa gặp chuyện này bao giờ. Cũng may nó chưa ăn được vào bên trong quan tài, may mà ông báo mộng kịp thời, nếu không thì…

– Chúng ta nên mang nó về nuôi, không giết thêm nữa kẻo mang họa vào người!

Theo to khoe

XEM THÊM

Sau khi mẹ mất, tôi bị bố dượng đánh đập, tức giận bỏ đi, 10 năm sau quay lại, cả thôn mắng chửi tôi

Mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái luôn rất tinh tế, chỉ chút xử lý không khéo sẽ dẫn đến hậu quả khôn cùng. Cha me đẻ đã như vậy, huống là cha dượng mẹ kế.

Bố mẹ ly hôn từ khi tôi còn rất nhỏ. Năm tôi 5 tuổi mẹ tái hôn với chú hàng xóm, chính là bố dượng tôi hiện nay. Chú ấy là một người rất hiền lành thật thà, vì nhà nghèo lại không đẹp trai nên mãi không lấy được vợ. Nói chung chú ấy đối xử rất tốt với mẹ con tôi, việc gì nặng cũng giành mẹ làm, có gì ngon cũng nhường cho mẹ con tôi ăn trước.

Tôi luôn nghĩ rằng vì bố dượng mà bố mẹ tôi ly hôn, vì thế tôi rất hận ông, tôi chưa bao giờ gọi ông ấy là bố. Nhiều khi tôi còn nói dối với mẹ rằng ông ấy đánh tôi khiến mẹ tôi rất giận.

Sau này mẹ biết đó là trò lừa của tôi nên đã cho tôi một trận đòn, thế nên tôi càng ghét ông ấy hơn. Khi đến tuổi đi học tôi bắt đầu nghĩ cách xin tiền ông, ban đầu ông ấy còn cho, sau biết tôi ngày ngày mua quà vặt nên ông không cho nữa. Tôi giận ông ấy và cứ thế mắng chửi ông, dù mẹ có dỗ dành thế nào tôi cũng không thôi chửi.

Năm tôi tròn 10 tuổi, mẹ ốm nặng rồi mất. Dù bố dượng đã ngày đêm chăm sóc và dùng hết tiền tiết kiệm để chữa bệnh cho mẹ nhưng cuối cùng vẫn không có kết quả gì. Ngày ngày tôi khóc lóc, giống như mình bị bỏ rơi giữa cuộc đời. Bố dượng ôm tôi vào lòng, vỗ về tôi nói rằng vẫn còn bố ở đây, không cần phải khóc lóc như thế.

Ông ấy đối đãi với tôi như con đẻ, động viên tôi chăm chỉ học hành, dù tôi muốn gì ông cũng cố gắng đáp ứng cho tôi. Trên lớp tôi thường chơi cùng bọn bạn hay trốn học. Tôi học cách trộm vặt từ bọn bạn, tôi thấy tiền kiếm được quá dễ, nên tôi cũng thường xuyên trốn học đi theo bọn bạn xấu.

Một lần tôi lấy trộm một chiếc bàn trong siêu thị, bị người ta bắt lại và đến tận nhà tìm bố tôi để nói chuyện. Bố không nói lời nào liền cầm gậy đánh tôi một trận tơi bời, bắt tôi thề rằng sẽ không bao giờ trộm đồ nữa. Tôi nhanh chóng quên mất trận đau đó và học ra đường cướp đồ. Tôi và lũ bạn mua về mấy con dao rồi giả vờ tấn công người già và trẻ em để cướp giật bất cứ khi nào.

Một lần tôi bị bố dượng bắt gặp, bố lôi tôi về và nhốt tôi vào phòng, đánh tôi một trận gần chết, bố đưa tôi ra mộ mẹ, rồi bắt tôi thề với mẹ rằng sẽ không trộm cướp đồ của người ta nữa. Tôi nói sẽ kiếm thật nhiều tiền để không thẹn với mẹ, bố nhìn tôi cười nhạt, nói dựa vào ‘nghề ăn cướp’ này ư, có đánh chết ông ấy cũng không tin, nếu thực sự tôi có giỏi thì hãy làm cho ông ấy xem.

Tôi thề sẽ làm nên sự nghiệp, cứ thế tôi cầm mấy trăm nghìn đồng rồi vác ba lô ra khỏi nhà. Tôi đến một thành phố khác để tìm việc làm, nhưng chật vật mãi tôi không thể tìm được việc gì vì tôi chưa học xong cấp 3, ngày ngày bị người khác bắt nạt. Tôi còn không nỡ bỏ tiền ra để thuê nhà, hàng ngày tôi phải làm những công việc năng nhọc không ổn định, ngày đêm cố gắng hết mình.

Sau 10 năm bôn ba bên ngoài, tôi mới biết được tình yêu mà bố dượng dành cho tôi, hàng tháng tôi đều nhờ người gửi về cho bố một ít tiền, vì bận kiếm tiền nên chừng đó năm tôi không về quê lấy một lần. Rồi một ngày cậu út gọi điện nói tôi về nhà gấp, bố dượng tôi sắp không còn cố được nữa rồi. Lúc này cảm giác của tôi thật ngột ngạt, giống như trời đất đang sụp xuống người tôi.

Tôi lái chiếc xe hơi mới mua và cuốn sổ mấy trăm triệu về nhà. Về đến nhà, thấy mái tóc bạc trắng của bố và đôi mắt lờ đờ ấy tôi vội quỳ sụp xuống gọi một tiếng “Bố”, lúc này bố không còn phản ứng được gì nữa. Tôi gọi bố mấy lần, bố không nhìn tôi, chỉ bật khóc nức nở.

Mợ tôi nước mắt dưng dưng, lao thẳng về phía tôi đánh tới tấp, mợ vừa nghẹn ngào khóc vừa tức giận mắng tôi là đồ bất hiếu. Mợ nói tôi đi chừng đó năm, bố tôi chưa bao giờ cài then cửa, bố sợ một ngày nào đó tôi về và không vào được nhà. Hàng ngày ra đồng làm về, bố đều không về nhà nấu cơm ăn, mà vác cuốc đi thẳng ra đầu làng ngóng trông tôi. Bố dượng ngày đêm mong nhớ tôi, khóc đến mờ cả mắt, tóc bạc trắng cả đầu. Trên thân bố mọc khối u, nhưng vì không nỡ bỏ tiền đi viện nên ngày ngày bố lăn lộn trên nền đất cắn răng chịu đau.

Bà con hàng xóm đều bâu vào chửi tôi là đứa con bất hiếu, một cậu bé trong thôn còn ném cả trứng ung vào người tôi. Họ nói nuôi một đứa con như tôi thật phí công tốn sức. Tôi quỳ bên cạnh cha và lấy cuốn sổ tiết kiệm ra, nhưng bố nói bố có tiền, rồi lấy ra thẻ ngân hàng trong đó có 500 triệu đồng tiền tiết kiệm, nói bố nhịn ăn nhịn mặc để dành tiền cho tôi lấy vợ. Tôi đau đớn khóc thét lên và tự tát vào mặt mình, lúc này tôi chỉ mong bố hãy nhanh bình phục lại, để tôi được hầu hạ chăm sóc ông. Cái cảm giác lúc này thật khó tả, chỉ muốn được dùng cả cuộc đời để đổi lấy sức khỏe và bình anh cho bố.

Ai còn cha mẹ xin hãy hiếu thuận với cha mẹ, cái cha mẹ cần không phải là tiền, mà là được nhìn thấy con cháu sống vui vẻ và được bên cạnh mỗi ngày, đừng để mọi chuyện quá muộn thì hối tiếc cũng đã muộn màng.

Theo ĐKN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *