Nóng như chảo lửa, vợ ở nhà dùng hết 800k tiền điện liền bị chồng quát: Đã ăn hại còn hoang phí

Lúc yêu thi thoảng hắn lại đến công ty đón em đi ăn, các chị cùng phòng thấy vậy cứ trêu.

“Thôi, giờ yêu nó chiều thì cố mà hưởng đi cho sướng. Hành được nó thêm ngày nào thì cứ hành. Chứ mấy nữa cưới về có mơ cũng không được thế nữa đâu”

Dù nhiêu lần nghe các chị bóc phốt sự thật cuộc sống hôn nhân, nhưng khi ấy đang yêu lúc nào cũng nghĩ tình yêu của mình lung linh, long lanh lắm làm sao có thể kinh khủng như những lời họ nói. Đâu cũng vẫn là con người ấy, chỉ khác mỗi cái là có thêm tờ giấy hôn thú, làm sao có thể thay đổi tâm tính được như vậy.

Đến giờ, khi chính thức bước chân vào cuộc sống hôn nhân chưa đầy 3 tháng, em đã thấm lời mà các chị ấy từng nói. Lúc yêu mọi thứ đều màu hồng, cưới về rồi có đeo kính hồng nhìn đời sao vẫn thấy một màu xám xịt.

Yêu nhau gần 2 năm thì em mang bầu rồi làm đám cưới. Lúc yêu hắn chăm bẵm cưng nựng em lắm. Chỉ cần em nói thích bất cứ thứ gì là kiểu gì cũng mua cho bằng được. Ngày nào cũng thế, hết giờ làm là hắn tới công ty đón em đi ăn, đi dạo. Vậy nhưng sau khi cưới em về rồi hắn thay đổi 180 độ luôn, thậm chí ngay hôm cưới đã cho em 1 trận bẽ bàng.

Hai nhà cách nhau xa nên rước dâu mất nửa ngày đường. Em say xe nên về tới nhà chồng mệt lắm. Vậy mà lúc đám cưới kết thúc, em còn chưa kịp cởi váy cô dâu chồng đã quát:

“Ô hay việc còn cả đống chưa xong mà em cứ ngồi ì một chỗ là sao. Em là dâu mới, phải rửa bát cho các chị chứ ai lại để như thế”

Lần đầu tiên kể từ ngày yêu, hắn quắc mắt với em. Lúc ấy em tủi thân lắm, nhưng trước mặt mọi người em cũng không dám nói gì mà chỉ lẳng lặng vâng dạ đứng lên làm việc. Đến đêm muộn công việc xong xuôi về phòng em mới làu bàu với chồng.

“Anh quá đáng vừa chứ, em bầu bí mà còn bắt em rửa từng ấy mâm bát, anh cũng không đỡ em tí nào lại về phòng ngủ 1 mình”

Cứ nghĩ chồng sẽ cưng nựng em như mọi khi vậy mà anh bật dậy quát.

“Tôi cưới cô về làm vợ chứ có phải về làm mẹ đâu. Bỏ kiểu nhõng nhẽo đi”

Thế là cả đêm ấy em nằm khóc, chồng cũng mặc kệ em luôn. Tân hôn kết lại trong nước mắt như thế. Nằm bên hắn em ấm ức vô cùng. Nghĩ đi nghĩ lại em cũng không tài nào hiểu nổi, sao trước và sau cưới anh lại thay đổi kinh đến thế.

Những ngày sau chồng còn làm em thất vọng hơn. Ngày trước sáng ra là phóng xe tới đón đi ăn sáng, cuối tuần để em ngủ nướng 10h mới tới phòng rủ đi ăn. Thế mà cưới xong ngày nào cũng bắt em dậy sớm. Hắn bảo phụ nữ có gia đình rồi phải khác, muốn em tập dậy sớm thức khuya đi mấy nữa có con mới chăm được.

Ok, em chấp nhận không ý kiến dù cũng thất vọng về sự thay đổi của chồng. Nhưng càng ngày hắn càng quá đáng, lương hàng tháng của em đều đòi giữ, còn bảo mình làm ngân hàng, quản lý kinh tế sẽ tốt hơn em. Em cầm tiền không biết chi tiêu lại phá hết. Vậy là lương em tháng hơn 10 triệu, cộng lương hắn 13 triệu, trừ 3 triệu điện nước, thuê nhà, mỗi tháng hắn đưa em có 2 triệu tiền ăn uống sinh hoạt. Hắn khoán trắng tất tần tật bắt em phải thu vén đủ trong khoản tiền ấy, thiếu hắn không đưa thêm. Hắn bảo tiền còn tiết kiệm mua nhà.

Thật sự em cũng sợ sự keo kẹt của hắn, nhưng thôi vì tương lai mua nhà Hà Nội cho đỡ mất tiền thuê trọ em cũng cắn răng chịu đựng kham khổ. Rồi em mang bầu sinh con. Lúc ấy mới thấm nỗi khổ khi lấy phải gã kẹt.

Lúc vào viện sinh, vì là đẻ lần đầu em muốn đăng ký gói dịch vụ mà hắn trợn mắt bảo:

“Người ta đẻ thế nào mình thế đó. Dịch vụ làm gì cho tốn kém”.

Rồi sau này tiền tã bỉm, tiền sữa cho con hắn cũng tiếc. Cực nhất đợt này nắng nóng, con em mới được mấy tháng mà phải ở trong cái phòng trọ rộng chưa đầy 20m vuông, bí bách chật chội. Nóng quá lúc nào cũng bật quạt 24/24 mà con bé vẫn đầm đìa mồ hôi, trằn trọc ngủ không yên giấc. Hai mẹ con ở nhà vật lộn với nhau cứ nhã nhượi mồ hôi nên em bật điều hòa. Thế là cuối tháng vừa rồi hết 800k tiền điện mà hắn trợn mắt quát vợ.

“Đã ở nhà ăn hại mà còn hoang phí. Một tháng hết gần triệu bạc tiền điện. Đúng là không kiếm ra tiền không biết xót”.

Cũng chỉ vì em nghỉ ở cữ mà hắn hằn học với em, mặc dù em có tiền bảo hiểm thai sản mà hắn vẫn thái độ thế đó.

Chán lắm các mom ạ, nói ra thì vợ chồng lại cãi vã. Con nhỏ, mình vừa đẻ mất sức suy nghĩ nhiều chỉ thiệt thân, nên em mặc kệ chẳng buồn nói lại. Đời cám cảnh thế đó các mom.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *