Nhà chồng tôi bĩu môi kêu ‘vô phúc’ khi thông gia không chịu chi 500 triệu trả nợ cờ bạc cho con rể

7 năm hôn nhân, tôi chẳng ngờ dính phải một người chồng cờ bạc. Suốt 7 năm qua, căn nhà nhỏ đã chẳng còn gì đáng giá để bán.

Sau nhiều lần cờ bạc, nợ nần trả mãi không xong, chồng cứ hứa lên hứa xuống sẽ thay đổi. Lần phải bán nhà rộng 132m2 để rúc vào căn nhà 40m nằm sâu trong ngõ, tôi tưởng chồng sẽ làm lại từ đầu, làm ăn tử tế. Nhưng chẳng ngờ, anh vẫn âm thầm ngựa quen đường cũ.

Một hôm, có người lạ mặt tìm đến nhà tôi. Hỏi ra mới biết, chồng tôi đã lấy nhiều đồ của mọi người ở công ty mang đi cầm cố, nướng hết vào sòng bạc. Khi sự việc này vỡ lở, tôi chết đứng khi biết thêm, chồng còn thường xuyên mượn xe cộ của các anh em trong họ hàng, bạn bè thân, cô dì chú bác để mang đi cắm.

Tổng số tiền nợ cờ bạc lần vừa rồi theo như mọi người đến tận nhà tôi báo nợ lên đến con số 540 triệu đồng. Tôi vội vàng bán hết các vật dụng trong nhà có giá trị đi để trả nợ nhưng cũng chẳng thấm vào đâu, chỉ trả được có 40 triệu tiền lãi thôi.

Giờ nhà tôi trống hoác, chẳng còn vật gì giá trị. Mất mát lớn nhất là không ai còn có lòng tin với vợ chồng tôi nữa. Đi đâu vội, qua hàng xóm mượn cái xe đạp giờ họ cũng ngần ngại hoặc không cho mượn. Cả nhà chồng, không ai thèm đoái hoài đến chồng tôi. Vợ chồng hơn 30 tuổi rồi mà chẳng có gì trong tay. Chỉ thiếu mức chồng chưa trộm cắp hay buôn ma túy lấy tiền đánh bạc.

Khổ sở nhất là với số tiền nợ 500 triệu còn lại kia, nhà tôi thực sự không biết phải xoay sở ở đâu ra để trả nợ. Hôm trước, bố mẹ chồng tôi gọi điện cho bố mẹ đẻ đến để thông báo con rể đang nợ tiền cờ bạc. Họ mong muốn bên thông gia cùng tìm cách giải quyết nợ nần như thể chồng tôi không phải là con trai họ vậy.

Suốt cuộc nói chuyện hôm ấy, bố mẹ chồng tôi chỉ xoáy vào việc: “Con gái ông bà làm vợ mà không biết dạy bảo chồng để chồng đánh bạc nợ cả gia tài mà không hề hay biết. Nếu ông bà là bố mẹ vợ tử tế thì phải tìm cách trả giúp con rể 500 triệu kia”.

Nghe những lời bố mẹ chồng nói, tôi không khỏi giật mình. Bắt bố mẹ tôi phải có trách nhiệm giải quyết số tiền nợ trên của con trai họ, tôi thấy vô lý không thể chấp nhận được.

Bố tôi nói: “Dù chúng tôi rất thương con nhưng không có số tiền lớn như thế. Dưới cái Thu còn có 2 em đang đi học và sắp tới xin việc nên tôi không thể vay mượn cũng như xoay được. Tôi chỉ có khoảng 50 triệu đỡ đần cho con gái, con rể mà thôi”.

Ngay khi vừa nghe ông bà thông gia nói vậy, bố mẹ chồng tôi đã bĩu môi nói mát: “Con rể ông bà nợ số tiền lớn như vậy mà ông bà chỉ cho được 50 triệu thì khác nào coi nó là người dưng. Chúng tôi thật không ngờ, bố mẹ vợ gì mà máu lạnh, bỏ rơi con rể lúc khó khăn. Con tôi vô phúc, nhà này vô phúc nên mới có thông gia như thế”.

Nghe những lời khó nghe của bố mẹ chồng, tôi không kìm nén được uất ức trong lòng: “Bố mẹ con không có nghĩa vụ phải trả nợ cho ai hết. Trong khi ông bà cũng chỉ làm nông nghiệp không có của ăn của để đâu ạ!”.

Được thể, bố mẹ chồng bảo tôi là đứa không được dạy dỗ, rồi họ đuổi tôi ra khỏi nhà riêng của vợ chồng tôi.

Hiện tôi đã đưa con về nhà bố mẹ đẻ. Nhưng từ ngày về đây, tôi rất khổ tâm vì không biết mẹ chồng rêu rao gì với hàng xóm mà họ còn bảo tôi thấy chồng lúc sướng thì ở, lúc nợ nần thì ôm con bỏ đi. Họ bảo tôi sống bạc bẽo, thông gia coi trọng tiền hơn con rể… khiến tôi thật sự muốn ly hôn để rũ hết gánh nặng.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *