Người bố già Vĩnh Phúc giả dân chơi lục tung động buôn người cứu con gái, bắt kẻ ‘cầm đầu’ trả giá

Ngày bị người bác đưa đến biên giới để sang Trung Quốc “làm ăn”, cô gái quê Vĩnh Phúc mường tượng tương lai có việc, có tiền. Chưa kịp mừng, tại xứ người, Hằng bị chính người chị họ lừa bán làm vợ một người xa lạ. Lạ lẫm, bơ vơ, không ít lần chị Hằng muốn tìm đến cái chết. Chị không ngờ có ngày được gặp lại cha mình nơi đất khách, được trở về quê hương quây quần bên gia đình.

Giả dân chơi vào “động” để “săn hàng”

Người lừa gạt chị không ai khác chính là bác ruột và người chị họ tên Hường. Chị kể, bà Xy sau khi về nhà chị Hằng thăm và chơi một thời gian thì có nói con gái bà ở bên Trung Quốc đang muốn tìm người đi làm cỏ, trồng chuối nên có ý muốn giúp đỡ chị Hằng. Khi đưa chị Hằng đến cửa khẩu thì chị Hằng được người chị họ tên Hường đón, còn bà Xy quay về, sau đó không có liên lạc gì với chị Hằng nữa.

Một tuần sau khi gặp bà Đỗ Thị Xy thì ông Nhâm không thấy bóng dáng con gái đâu. Ông có hỏi vợ thì vợ ông chỉ nói “Con gái đi làm ăn với bà Xy ở Trung Quốc, công việc chỉ thu hoạch chuối và dọn cỏ thuê”. Nghe đến đây, ông bần thần như người mất hồn vì biết con gái đã bị lừa đưa đi. Thời gian sau đó, ngày nào ông cũng lo lắng như ngồi trên đống lửa ngóng tin con. Một ngày, hai ngày, cả tuần không có thông tin về con gái, ông chỉ nghe nói bà Xy có về Vĩnh Phúc để lấy thêm người.

Từ manh mối này, ông bắt đầu bám theo người đàn bà này lên Lào Cai, nhưng lên đến đây thì ông bị mất dấu hoàn toàn nên cứ nghĩ con gái mình bị bán vào các động mại dâm ở đây. “Lúc đi tìm con gái trong người tôi cũng không có nhiều tiền, tôi phải chia từng đồng để ăn, để nạp điện thoại mong nhận được cuộc gọi của con gái. Tôi cũng mua thêm một quả pin điện thoại để phòng hết pin mà không có chỗ nạp. Ngày ấy, nước mắt chan bánh mỳ mà sống qua ngày thôi”, ông Nhâm nhớ lại.

Ở Lào Cai, ông lang thang khắp nơi hỏi tung tích con nhưng vẫn “bặt vô âm tín”, cứ nghĩ đến việc con gái có thể bị bắt đi làm gái là máu trong người ông sôi lên. Ông đã quyết định đóng giả dân chơi để tìm con. Khi ông tìm đến các quán, tụ điểm ăn chơi ở đây, họ đưa những cô gái xinh đẹp ra để phục vụ ông nhưng ông đều lắc đầu, ông yêu cầu họ phải đưa gái Vĩnh Phúc đến. Họ thắc mắc thì ông chỉ nói có những kỷ niệm khó quên với con gái nơi đây. Thế nhưng, những cô gái Vĩnh Phúc đưa ra lại không phải con gái ông, ông tiếp tục từ chối dưới sự ngạc nhiên của họ. Sau mỗi lần vào quán ông đều quan sát thật kỹ nhưng nếu không có hoặc không phải con gái mình, ông đều bảo không có cảm hứng và đưa họ một ít tiền.

Lặn lội nhiều điểm ăn chơi ở Lào Cai không thấy con, ông liền lặn lội sang Trung Quốc tiếp tục tìm con gái. Ông ăn uống tiết kiệm, lang thang nhiều nơi, hết ngày này qua tháng khác, khi tiền trong túi cạn, ông lại về quê để gom góp với quyết tâm dù có bán hết tài sản ông cũng phải tìm bằng được con gái về nhà. “Ở bên Trung Quốc tôi đâu có biết tiếng nên chẳng thể giao tiếp được với ai. Vì vậy, rất khó khăn trong việc hỏi thăm tung tích của con gái. Đêm đến, tôi phải ngủ ở những lều để hàng hóa của dân buôn vì nhà nghỉ đắt quá không đủ tiền. Lúc ngủ phải rất cảnh giác, thấy tiếng động là bật ngay dậy vì sợ trộm lấy giấy tờ, điện thoại. Bánh mỳ với nước phải chia ra ăn vì sợ hết tiền và biết thời gian đi tìm con gái sẽ còn dài. Cứ như thế, chỉ với chai nước lọc, vài bao thuốc và chủ yếu là điện thoại tài khoản có tiền để liên lạc. Thậm chí có những ngày tôi phải ngủ trộm trên xe lợn, xe chuối vì ở đó dân cửu vạn nhiều để không ai phát hiện ra mình. Cơ cực là thế nhưng tôi vẫn không tìm được con gái lại đành quay về”, ông Nhâm chia sẻ.

Cứ thế, ròng rã hết ngày này qua tháng khác, người cha già lầm lũi nơi đất khách tìm con với nỗi nhớ thương con da diết. Những tưởng mọi hy vọng dần tan biến thì thật may mắn cho gia đình ông, đến năm thứ 4 kể từ ngày chị Hằng mất tích, chị được ra gần biên giới làm cùng chồng (người Trung Quốc mà chị bị gả bán -PV), chị đã mượn được điện thoại của một người Việt Nam tên là Tám và gọi điện về nhà.

Chị gọi về số máy bàn ở nhà nhưng không ai nghe máy nên đã gọi sang nhà hàng xóm. Nhận được tin và có số điện thoại, đêm hôm ấy ông Nhâm tức tốc lên đường đi ngay sang Trung Quốc, ông liên lạc với chị Tám, người đã cho con gái ông mượn điện thoại gọi về nhà. Hai người bàn bạc thật kỹ và bố trí bí mật để ông được gặp con gái đã mất tích gần 4 năm trời.

Mừng mừng tủi tủi vì gặp được con gái nhưng mọi rắc rối đến đây vẫn chưa kết thúc, việc đưa chị Hằng về quê còn gian nan hơn nhiều. Mặc dù đã báo cáo với công an về việc con gái bị bán sang Trung Quốc nhưng chưa có bằng chứng cụ thể. Ông lại lặn lội sang Trung Quốc, đưa cả vợ đi theo để đón con gái về quê ăn Tết. Ông phải bỏ tiền mua cho con rể người Trung Quốc từ xe máy, tủ lạnh, tivi để chiếm lòng tin, để đưa được con gái mình về, tự tay viết đơn tố cáo người bán con gái đi.

Đưa cả vợ chồng con gái và 1 đứa cháu ngoại (một cháu vẫn ở lại Trung Quốc) về quê ăn Tết, nhưng con gái ông không thể ở lâu được, ông bèn tương kế tựu kế. Để lấy lòng tin của chàng rể, ông nói anh ta đưa em gái ruột của chị Hằng (SN 1987) sang bên Trung Quốc trông cháu, làm ăn cùng và nhắn nhủ, nếu có gặp ai phù hợp thì cho lấy chồng bên đó để có chị có em, còn mẹ con Hằng ở thêm vài bữa. Nhiều người nói ông liều như vậy sẽ mất trắng cả hai cô con gái. Nhưng, ý ông đã quyết, dù có đánh đổi nhiều thứ ông cũng phải cho sự việc được ra ánh sáng, trừng trị những kẻ buôn người.

Kế hoạch của ông đã thành công, chị Hằng được ở lại quê và bố con chị có đủ thời gian để lên cơ quan công an khai báo sau đó chị lại sang Trung Quốc để em gái trở về.

Cuộc hội ngộ trong mơ

Thực chất bà Xy cũng không biết mục đích của chị Hường đưa tôi sang Trung Quốc là gì nên tôi không oán trách gì bà Xy cả. Tôi chỉ buồn chị Hường là vì sao chị em họ lại lừa tôi như vậy. Khiến bao năm cha tôi lang thang khắp nơi để đi tìm con. Còn tôi khóc ròng vì sợ hãi, lo lắng và buồn phiền”, chị Hằng nhớ lại.

Ngày bố tôi bí mật cho cuộc hoán đổi giữa tôi và em gái, cả nhà tôi ai cũng lo lắng. Liệu rằng chồng tôi có tin, liệu rằng chị em tôi có được đoàn tụ. Bởi, em gái tôi khi ấy cũng chưa ra ngoài bao giờ. Thế nhưng, vì thương tôi em gái tôi đã đồng ý đi thay tôi sang đó để chăm cháu, lấy lòng tin của chồng tôi. Kết quả chúng tôi đã thành công. Bố bán hết tài sản, đất cát và vay mượn khắp nơi để đi tìm tôi. Em gái dám sang xứ người để đổi lại tôi được ở lại Việt Nam lâu hơn. Ơn nghĩa này cả đời tôi sẽ không quên”, chị Hằng bộc bạch.

Đến bây giờ, chị vẫn không sao quên được khoảng thời gian phải sống ở một nơi xa lạ, không tiền bạc, không người thân bên cạnh. Khi gặp được cha mình, chị Hằng thật lòng muốn theo về quê nhưng chị còn hai đứa con. Chị đã nghe lời cha, chờ thời cơ ông sẽ đưa gia đình chị về Việt Nam sinh sống. Lại là những ngày đằng đẵng chờ đợi, hết mẹ sang thăm rồi đến anh trai nhưng chị vẫn chưa thể về cùng họ để sum họp. Chỉ đến khi ông Nhâm có kế hoạch cụ thể chi tiết mới giúp chị và các con về Việt Nam, đưa sự việc ra trước pháp luật.

cha-tim-con-gai-ban-sang-xu-nguoi
Ông Nhâm kể lại quãng thời gian đi tìm con gái.

Chị Hằng bộc bạch thêm: “Sau khi về nghe bố tôi kể đã lặn lội đi tìm tôi khiến tôi đau đớn vô cùng. Nếu không vì sự nhẹ dạ cả tin chắc gia đình tôi đã không lao đao như vậy. Nhưng vì thương con bố đã không oán trách tôi nửa lời. Không những thế, giờ bố mẹ con làm nhà làm cửa để vợ chồng tôi có chỗ ăn, ở và nuôi con”.

Giờ đây, sau bao sóng gió, cách xa, mong ngóng, hy vọng rồi thất vọng, cuộc sống của chị Hồ Thị Hằng cùng người chồng Trung Quốc tên Thọ và 3 cậu con trai đã ổn định hơn trước ngay tại quê nhà.

Chị bảo, trong mơ chị cũng không bao giờ nghĩ rằng có ngày mình được trở về quê hương, được gặp lại người thân, sống trong vòng tay yêu thương của gia đình, cha mẹ tại quê hương mình.

Hạnh phúc đến từ nước mắt

Bất chợt, người phụ nữ ấy bật khóc khi nhắc lại quá khứ hơn 4 năm đằng đẵng xa quê. Chị kể, năm 2006, tin người chị họ nên chị chẳng mảy may nghi ngờ hay suy nghĩ khi người này dụ dỗ chị đi làm ăn bên Trung Quốc.

Họ chỉ nói với tôi đi sang bên ấy làm thuê, sẽ kiếm được nhiều tiền, cuộc sống không còn khổ cực như ở quê nữa. Đi đến Tết về là tha hồ tiền tiêu. Tôi tin nên đã giấu bố để đi làm vì sợ bị gia đình ngăn cản, đến quần áo tôi cũng không kịp mang”, chị Hằng tâm sự.

Sang tới xứ người, chị Hằng mới biết mình đã bị lừa. Họ bắt chị ở nhà của một người chị họ tên Hường, cả tuần không cho đi đâu, cũng chẳng được làm việc như ban đầu đã hứa. Căn phòng chị ở không có điện, cửa chỉ mở khi họ cho chị ăn cơm, do vậy, chị không biết làm thế nào để liên lạc ra bên ngoài. Chị Hằng chỉ nhớ, ngày hôm đó, Hường và một người lạ gọi chị ra ngoài bảo đến một người thân quen chơi. Sau đó họ thả chị luôn ở đấy, cách chỗ chị ở trước kia 150km.

Một thời gian sau chị mới biết, người chị họ đã bán chị với giá 4.000 Nhân dân tệ để làm vợ một người đàn ông tên Thọ. Những ngày đầu chị chỉ biết khóc, chị lặng lẽ như một cái bóng không hồn vì nhớ nhà, nhớ bố mẹ. Ban ngày chị cùng chồng đi làm cỏ thuê, đêm về chị lại khóc nhưng chẳng biết làm thế nào để liên lạc với gia đình.

Tôi cũng có ý định trốn khỏi nhà chồng, đi lang thang tìm người Việt để xin họ giúp đỡ. Nhưng tôi không biết tiếng, sợ đi ra ngoài lại bị ai bắt thì khổ. Hơn nữa, chồng tôi là người hiền lành, chịu khó, mồ côi cha mẹ từ nhỏ nên dần tôi cũng cảm mến và chúng tôi có với nhau hai đứa con. Biết là chồng quý mến mình nhưng lòng tôi vẫn nặng trĩu nhớ quê hương, tôi luôn đau đáu không biết ở quê nhà bố mẹ có đi tìm tôi và cuộc sống của họ ra sao”, chị Hằng bày tỏ.

Hy vọng đã được nhen nhóm khi một lần cùng người chồng đi làm thuê ở Hà Khẩu chị đã gặp một người phụ nữ Việt Nam tên Tám. Sau khi nghe hoàn cảnh của chị, người này đã cho chị mượn điện thoại gọi về nhà để thông báo tình hình, địa điểm cũng như cuộc sống của chị bao lâu nay. Gọi điện về nhà xong, chị khắc khoải chờ từng giây phút được gặp người thân.

Cuối năm 2010, chị đã được gặp lại bố mình sau kế hoạch bí mật đã được vạch sẵn. Chị lặng yên khóc mà không thốt nên lời, chỉ nhớ khi đó, bố chị chạy đến ôm chị thật chặt và nói “bố đã tìm được con rồi”.

E_YEWH4MgLCktg74h6MErghHh9TCdggkrLEvCjRNstNvaCduXZSi-5Y5x8xagxTsPB-1EyLNRCmYu24Riq-IrLjp0mrn

Nghe chị Hằng nói, ông Nhâm ngồi bên cạnh bật cười: “Làm sao bỏ được giọt máu của mình chứ. Tôi thương hoàn cảnh con rể mồ côi nên đã bảo cả con rể và các cháu ngoại về quê ăn Tết. Nó cũng như hiểu ngầm được ý của tôi và tin tôi nên đã theo chúng tôi về đây. Được cái nó tốt tính lại khéo làm ăn nên tôi cũng thương”.

Cũng theo ông Nhâm, người con rể Trung Quốc cứ hết thời gian lưu trú tại Việt Nam lại phải trở về Trung Quốc rồi ngày ngày trông ngóng được trở lại tỉnh Vĩnh Phúc để gặp vợ và mấy đứa con nhỏ. “Ngày đó, khi con gái tôi đặt chân về Việt Nam, tôi đã lập tức trình báo sự việc tới cơ quan chức năng của tỉnh Vĩnh Phúc. Khi ấy là năm 2010. Không lâu sau, đối tượng Trần Thị Hường đã phải đứng trước vành móng ngựa và chịu mức án 6 năm tù giam cho tội lỗi của mình”, ông Nhâm cho biết.

Nghe ông nói, chị Hằng lại khóc, nhưng đó là giọt nước mắt hạnh phúc. Chị chẳng mong gì hơn, chỉ ước gia đình mãi được vui vẻ, đong đầy yêu thương.

Trao đổi với PV báo ĐS&PL, ông Phạm Văn Thường (Trưởng thôn Bắc Ái, xã Ngọc Thanh, TP. Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc) cho biết, sự việc trên là hoàn toàn chính xác. Sau khi chị Hằng trở về và trình báo cơ quan công an thì đối tượng Hường đã bị bắt và phải chịu hình phạt đúng với quy định của pháp luật.

Hiện giờ, gia đình ông Nhâm sống hòa thuận, vui vẻ với xóm làng. Người chồng Trung Quốc của chị Hằng cũng rất hiền lành, chịu khó.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *