Ngày tôi kết hôn lần 2, bố chồng cũ dúi vào tay bản di chúc với căn biệt thự 5 tỷ ven hồ

Yêu nhau từ thời sinh viên đến khi tôi ra trường vẫn chờ đợi Lâm học lên thạc sỹ rồi mới tính chuyện kết hôn. Nhà chồng có điều kiện nên sau đám cưới tôi quyết định nghỉ làm để ở nhà chăm sóc bố mẹ chồng đợi sinh em bé xong rồi tính.

Lúc nào mẹ chồng cũng căn dặn là không phải lo nghĩ gì nhiều, bà thương tôi như con gái. Tôi thầm cảm ơn ông trờivì đã cho tôi được làm dâu trong một gia đình tử tế như thế.

Cứ tưởng cuộc sống của tôi sẽ đầm ấm mãi. Nào ngờ như sét đánh ngang tai khi cả nhà biết tin chồng tôi bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Tôi đau đớn đến không thể nào thở nổi, con tôi còn quá nhỏ…

Nhiều đêm 2 vợ chồng chỉ biết ôm nhau khóc. Và rồi điều mà tôi sợ hãi nhất cũng đến, đó là ngày chồng bỏ mẹ con tôi ra đi sau những đợt hóa trị đau đớn. Nhìn đứa con ngây thơ trong ngày đưa tang hỏi bố đi đâu mà tôi chỉ biết khóc nấc lên.

Suốt mấy tháng trời đau khổ cuối cùng tôi cũng phải gắng gượng chăm lo cho con cái và gia đình chồng. Tôi bắt đầu đi làm lại vừa để khuây khỏa, vừa để kiếm thêm thu nhập.

Trong thời gian tôi đi làm thì tôi quen Kiên. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ Kiên thấy tôi còn trẻ mà đã góa chồng nên bầu bạn an ủi, nhưng càng về sau sự quan tâm của anh ta lại càng nhiều nên tôi bắt đầu tránh mặt. Cứ tưởng như vậy thì sẽ khiến Kiên nản chí nhưng dù tôi làm gì Kiên vẫn một mực quan tâm.

Lúc Kiên ngỏ lời muốn lấy tôi, tất nhiên là tôi không đồng ý vì tôi vẫn chưa quên được người chồng quá cố của mình. Mặt khác tôi đã có một đời chồng còn anh ấy lại là trai tân. Hơn nữa nếu tôi đi rồi thì ai sẽ chăm sóc bố mẹ chồng của tôi. Tôi không phủ nhận sự tử tế và tốt bụng của Kiên nhưng có quá nhiều thứ khiến tôi không thể đành lòng.

Một lần Kiên mạnh dạn theo tôi đến tận nhà thì gặp mẹ chồng tôi. Lúc đó tôi sợ hãi tột độ chỉ sợ mẹ hiểu lầm về tôi, nhưng bà lại mời Kiên vào nhà uống nước để nói chuyện một cách vui vẻ càng khiến tôi hoang mang. Đến khi Kiên về tôi đang tính sẽ giải thích cho bà hiểu mọi chuyện thì mẹ chồng hỏi trước:

“Con có quý cậu ta không?”.

“Mẹ nghe con giải thích đã, con không….”.

“Mẹ hiểu con muốn nói gì. Nãy giờ ngồi nói chuyện mẹ thấy cậu ta là người đàn ông tốt, dù biết rõ hoàn cảnh của con như thế mà người ta vẫn không hề ái ngại. Con hãy đi bước nữa như nguyện vọng của thằng Lâm đi, trước khi nhắm mắt nó vẫn luôn nói muốn con được hạnh phúc”.

“Xin mẹ đừng nói vậy, tâm nguyện lớn nhất của con chính là thay chồng con chăm sóc cho bố mẹ”.

“Bố mẹ già rồi cũng chẳng thể sống bên các con cả đời được. Với lại sau khi lấy chồng rồi thi thoảng con có thể về thăm bố mẹ. Người tốt như cậu Kiên hiếm lắm, nên con đừng bỏ lỡ hạnh phúc của mình”.

Tôi chẳng thể nào nói thêm được câu gì chỉ biết ôm lấy mẹ chồng và khóc như một đứa trẻ. Được sự ủng hộ của bố mẹ chồng, tôi quyết định lấy Kiên. Bản thân Kiên nhiều lần đến chơi cũng gọi bố mẹ chồng tôi bằng bố mẹ. Có lần tôi ngỏ ý muốn đưa bố mẹ chồng về chăm sóc thì anh gật đầu đồng ý ngay.

Vì không muốn người ngoài bàn tán gì việc tôi đi lấy chồng nên mẹ chồng quyết định để nhà trai đón dâu từ ngay chính ngôi nhà chồng cũ luôn, lúc đó tôi chỉ biết ứa nước mắt vì bố mẹ quá tốt với tôi. Và rồi còn một điều mà tôi còn bất ngờ hơn nữa đó là lúc tôi sắp lên xe hoa về nhà chồng mới thì bố chồng tôi đưa ra bản di chúc dúi tận tay tôi:

“Bố mẹ cảm ơn con vì đã làm dâu hiếu thảo bấy lâu nay. Nay con đi lấy chồng bố thật sự chúc phúc cho con, bố mẹ không có gì cả ngoài căn biệt thự để cho con. Hãy sống thật tốt con nhé”.

“Bố…” – tôi khóc nghẹn

“Đừng khóc con. Ngày vui phải cười thật tươi”.

Cứ thế tôi theo chồng mới về nhà trong sự chúc phúc của bố mẹ chồng và tất cả mọi người xung quanh. Tôi tự hứa với Lâm rằng sẽ thay anh chăm sóc con trai và bố mẹ anh thật tốt. Và không quên thực hiện đúng nguyện vọng của anh đó là sống tốt bên người đàn ông thứ hai của cuộc đời mình.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *