Ngẫm: Hai vợ chồng yêu nhau, nhưng tại sao hôn nhân không hạnh phúc?

Ngẫm: Hai vợ chồng yêu nhau, nhưng tại sao hôn nhân không hạnh phúc?

- in Tâm sự
80
Hãy hỏi đối phương: “Điều mà anh/ em cần là gì?” đề mở ra một con đường hạnh phúc khác trong đời sống hôn nhân, hai người tốt cuối cùng đã đi trên con đường hạnh phúc. (Ảnh minh họa từ Internet)

Hai vợ chồng yêu nhau, nhưng tại sao lại không nhất định có được hôn nhân hạnh phúc? Câu chuyện sau đây sẽ khiến cho nhiều gia đình phải giật mình tỉnh ngộ…

Mẹ tôi là một người phụ nữ rất tốt, từ nhỏ tôi đã nhìn thấy bà cố gắng vun đắp cho ngôi nhà này. Bà luôn thức dậy lúc năm giờ sáng, nấu một nồi cháo nóng hổi cho bố tôi ăn, vì dạ dày của bố tôi không được tốt, bữa sáng chỉ có thể ăn cháo.

Bà còn nấu một nồi cơm cho các con, bởi vì các con đang ở tuổi dậy thì, cần phải ăn cơm thì cả ngày đi học mới không bị đói.

Cha mẹ của tôi đều cảm thấy rất cô đơn trong hôn nhân

Hãy hỏi đối phương: “Điều mà anh/ em cần là gì?” đề mở ra một con đường hạnh phúc khác trong đời sống hôn nhân, hai người tốt cuối cùng đã đi trên con đường hạnh phúc. (Ảnh minh họa từ Internet)

Ngày nào mẹ tôi cũng còng lưng với việc cọ rửa xoong nồi, cái nào cái nấy đều có thể dùng làm gương soi. Buổi tối, bà ngồi xổm dưới đất lau nhà, sàn nhà còn sạch hơn cả đầu giường của những ngôi nhà khác nữa. Tuy vậy trong mắt của bố tôi, bà lại không phải là bạn đời tốt.

Trong quá trình tôi trưởng thành, bố tôi không ít lần biểu thị ra sự cô đơn, bế tắc trong hôn nhân. Bố tôi là một người đàn ông tốt, sống có trách nhiệm, ông không hút thuốc, không uống rượu, làm việc chăm chỉ. Ông thích đánh cờ, luyện thư pháp, đắm chìm trong thế giới cổ thư.

Ông là một người cha tận hết trách nhiệm, trong mắt của chúng tôi, ông vĩ đại giống như bầu trời vậy, bảo vệ chúng tôi, giáo dục chúng tôi. Nhưng trong mắt của mẹ tôi, ông cũng không phải là người bạn đời tốt, trong quá trình tôi trưởng thành, thường hay nhìn thấy mẹ ngồi lặng lẽ ở một góc sân, âm thầm rơi nước mắt.

Bố dùng lời nói, mẹ dùng hành động, biểu đạt nỗi đau khổ mà họ phải đối mặt trong hôn nhân. Còn tôi thì lớn lên trong sự nghi hoặc, tôi tự hỏi bản thân mình: “Hai người tốt như vậy cớ sao lại không có được hôn nhân hạnh phúc chứ?”.

Sau khi tôi lớn lên, bước vào trong hôn nhân, dần đần đã biết được câu trả lời của vấn đề này…

Bây giờ tôi đã kết hôn, vì hôn nhân mà cố gắng làm việc nhà

Hãy làm những điều mà đối phương cần chứ không phải những điều mà bản thân mình muốn, thì cuộc sống hôn nhân hạnh phúc sẽ không còn là điều xa vời nữa. (Ảnh minh họa từ Internet)

Thời gian đầu của hôn nhân, tôi cũng giống như mẹ tôi vậy, cố gắng làm việc nhà, cố gắng chà rửa xoong nồi, lau sàn, làm việc một cách nghiêm túc để bảo vệ cuộc hôn nhân của bản thân mình.

Điều kỳ lạ là bản thân tôi không hề cảm thấy vui, nhìn xem chồng tôi, dường như anh cũng không thấy vui. Tôi nghĩ trong lòng rằng, chắc vì sàn nhà không được sạch, cơm nấu không được ngon, thế là tôi càng cố gắng lau sàn sạch hơn, để tâm đến chuyện bếp núc hơn. Nhưng hai người chúng tôi vẫn không cảm thấy vui.

Mãi cho đến một ngày, trong lúc tôi đang bận lau sàn, chồng tôi nói: “Bà xã này, hãy đến nghe một bản nhạc cùng anh đi”.

Tôi liền nói rằng: “Bộ anh không nhìn thấy em còn cả nửa sàn nhà chưa lau hay sao?”.

Một câu này vừa ra khỏi miệng, tôi ngẩn cả người, câu nói này sao mà nghe quen quá, trong đời sống hôn nhân của cha mẹ tôi, bà cũng thường hay nói câu này với ông. Tôi có vẻ đang lặp lại hôn nhân của cha mẹ, cũng lặp lại những điều không vui trong hôn nhân của họ mất rồi. Có một chút lĩnh ngộ xuất hiện trong tâm trí của tôi.

Một ngày kia, chồng tôi hỏi tôi rằng: “Điều em cần là gì vậy?”.

Tôi dừng lại công việc còn đang dang dở, câu hỏi này của chồng, khiến tôi nhớ đến bố tôi. Trong hôn nhân ông mãi không có được người bạn đời như ông mong muốn, thời gian mà mẹ chà rửa xoong nồi còn nhiều hơn thời gian ở bên ông, không ngừng làm việc nhà là cách bà dùng để duy trì hôn nhân của mình, và cũng là cách bà thể hiện tình yêu với ông.

Làm việc nhà, những thứ đó vốn không quan trọng lắm

Lĩnh ngộ của tôi đã khiến tôi đưa ra một lựa chọn khác, tôi tạm dừng công việc trên tay, ngồi xuống bên cạnh chồng, cùng nghe nhạc với anh, từ xa nhìn tấm giẻ lau trên sàn, thấy giống như là vận mệnh của mẹ tôi vậy. Tôi hỏi chồng tôi: “Anh cần gì vậy?”.

Chồng tôi nói: “Anh muốn em cùng nghe nhạc với anh, nhà cửa dơ một chút cũng không vấn đề gì!”.

“Em tưởng anh muốn nhà cửa sạch sẽ, có người nấu cơm, giặt giũ cho anh chứ”.

Chồng tôi nói: “Những việc đó đối với anh vốn không quan trọng lắm. Điều mà anh hy vọng nhất là em có thể bầu bạn với anh, ở bên anh nhiều hơn”.

Câu nói này thật sự khiến tôi giật mình tỉnh ngộ, chúng tôi tiếp tục chia sẻ với nhau về những điều mà hai bên cần, lúc này cả hai mới nhận ra rằng chúng tôi đều đang dùng cách của bản thân để yêu đối phương, chứ không phải là dùng cách mà đối phương cần.

Từ đó trở đi, tôi đã lập ra một bản danh sách về những điều mà chồng tôi cần và để nó ngay trước bàn đọc sách của mình. Anh cũng viết ra một bản danh sách như vậy, và đặt ngay trước bàn đọc sách của anh.

Mười mấy việc làm cần thiết, có một số việc tương đối dễ thực hiện, giống như dành thời gian để nghe nhạc cùng anh, có cơ hội thì hãy ôm chầm lấy anh, buổi sáng mỗi ngày hôn tạm biệt nhau. Có một số điều lại khá khó khăn, giống như lúc nghe anh nói chuyện, không được đưa ra ý kiến, đây là điều mà chồng tôi muốn. Nếu như tôi đưa ra ý kiến với anh, anh sẽ thấy bản thân mình giống như một tên ngốc, tôi nghĩ đây là vấn đề sĩ diện của người đàn ông.

Chúng ta cứ mãi dùng phương thức của bản thân để yêu đối phương, chứ không phải là cách mà đối phương cần

Điều này đối với tôi quả thật không phải dễ dàng, nhưng so với việc lau sàn thì nhẹ nhàng hơn nhiều. Chúng tôi đều đang gắng sức vun đắp cho hạnh phúc hôn nhân của mình, vậy nên hôn nhân của chúng tôi cũng càng ngày càng có sức sống.

Vào những lúc tôi mệt mỏi, tôi đều sẽ chọn một số việc đơn giản để làm, giống như nghe một bản nhạc để thư giãn, những lúc bản thân tràn đầy sức sống thì lên kế hoạch cho một chuyến đi xa.

Tản bộ ở công viên cây xanh là việc ưa thích chung của chúng tôi, vậy nên mỗi lần chúng tôi lớn tiếng với nhau, đến công viên cây xanh đều luôn có thể an ủi tâm hồn của cả hai người.

Hãy hỏi đối phương: “Điều mà anh/em cần là gì?”. Câu nói này sẽ mở ra một con đường hạnh phúc khác trong đời sống hôn nhân, hai người tốt cuối cùng đã đi trên con đường hạnh phúc.

Mỗi một người đều đáng có được một hôn nhân hạnh phúc, chỉ cần dùng đúng cách, làm những điều mà đối phương cần chứ không phải những điều mà bản thân mình muốn, thì cuộc sống hôn nhân hạnh phúc sẽ không còn là điều xa vời nữa.

Theo tinhhoa.net