Mắc bệnh tim, bé trai 13t lặng lẽ rời khỏi nhà vì nghĩ mình là gánh nặng: Mong mẹ cha bớt khổ

Loading...

Người lớn thường bảo, con nít thì không hiểu chuyện, chúng vô tư và ít nghĩ suy. Nhưng thực tế, có những đứa trẻ lại trưởng thành quá sớm, chúng tự ý thức được hoàn cảnh của mình, làm bao người phải rơi nước mắt.

Ví như trước đây, trên một số trang mạng, từng chia sẻ câu chuyện về cậu bé bị bệnh tim, lo sợ bố mẹ vất vả, không có tiền nuôi mình nên đã bỏ nhà ra đi. Người mẹ vì lo lắng không tìm được con nên đã đi photo ảnh con mình nhờ mọi người tìm giúp.

Người mẹ tìm con trở về (Ảnh: Đời sống và Pháp Luật)

Trong ngôi nhà khoảng chừng 20m2, mái ngói thấp lè tè, bà Nguyễn Thị Chín chia sẻ về cuộc đời nhiều gian truân của mình. Bà lấy chồng nhưng không được gia đình chồng ủng hộ, nên cặp đôi phải về nhà mẹ đẻ nương nhờ với đôi bàn tay trắng.

Năm 1981, bà Chín sinh đứa con đầu lòng nhưng được một thời gian thì lâm bệnh rồi qua đời. Hai năm sau đó, bà Chín mang thai tiếp hai lần rồi sinh con nhưng tất cả đều còn đang bế ngửa thì đã qua đời vì bệnh tật.

“Năm 1985 tôi lại mang thai đứa con thứ 4. Lần này cháu may mắn sống khỏe mạnh đến 4 tuổi thì cháu đuối nước”, bà Chín buồn rầu. Năm 1988, bà Chín mang thai và sinh được một cô con gái. Ba năm sau, năm 1991 thêm một cậu con trai nữa ra đời.

May mắn là cả hai sống khỏe mạnh. Sau khi các con đã có gia đình, vợ chồng bà Chín cứ thế làm lụng sống qua ngày. Năm 2002, bà Chín thấy trong người khác lạ, mệt mỏi. Đi khám thì biết mình mang thai. Lúc ấy, bà Chín đã 46 tuổi nhưng vẫn quyết định giữ lại cái thai vì nghĩ rằng là lộc trời cho, bỏ đi là phải tội.

Hai vợ chồng đau đớn khi nhận được thư của con trai (Ảnh: Congly.vn)

Vậy là năm 2002, cậu bé Đỗ Văn Nhận ra đời. Theo bà Chín, từ khi sinh ra Nhận đã yếu ớt và chậm lớn. Cuối tháng 4/2015, bệnh tình của Nhận nặng hơn nên gia đình bà Chín đã đưa Nhận đến Bệnh viện khám chữa.

Các bác sĩ chuẩn đoán Nhận bị hẹp van tim. Sau mấy ngày điều trị, bệnh tình Nhận có dấu hiệu nặng hơn nên được giới thiệu chuyển lên tuyến trên. Nhưng vì gia cảnh quá nghèo nên hai vợ chồng đành đưa con mình về nhà uống thuốc giảm đau cầm cự.

Kể từ sau khi biết mình bị mắc bệnh, từ một cậu bé ngoan ngoãn từ lớp 1 đến lớp 6 năm nào cũng nhận được giấy khen, cô yêu bạn mến thì nay Nhận bỗng trở nên bi quan. Những cơn đau thắt ngực dữ dội cứ dồn dập đến khiến cho em không thể tiếp tục đi học.

Bà chín kể mà lòng xót xa: “Cứ mỗi lần cháu lên cơn đau tim, nhìn con hết nằm sấp xuống giường lại ngồi dậy lấy tay đập đập vào ngực và kêu la khiến lòng tôi như thắt lại, nước mắt cứ rơi mà không thể làm gì hơn”.

Hình minh họa (Ảnh: Sohu.com)

Thương con, ông bà chỉ biết động viên: “Con không phải lo, bố mẹ sẽ cố gắng làm và vay tiền để cho con được đi bệnh viện chữa trị”. Nhận đáp lại: “Con xem trên tivi thấy bệnh này chữa mất nhiều tiền lắm, nhà mình đến gạo còn không có mà ăn thì sao bố mẹ có thể lo được số tiền lớn cho con được?”.

Và rồi đến một ngày, cả hai ông bà hoảng hốt khi nhận được lá thư của con trai. Trước khi bỏ nhà ra đi, Nhận để lại một lá thư với những dòng tâm sự: “Mẹ ơi, nếu mẹ không sinh thêm con thì có khi bố mẹ đã không phải khổ như thế này. Bây giờ bố mẹ làm sao mà còn tiền cho con đi viện chữa trị, con sẽ ra đi mãi mãi và bố mẹ sẽ không phải khổ vì con”.

Lo lắng Nhận làm điều gì dại dột, bà Chín đã quyết định bắt xe bus xuống Hà Nội tìm con mặc dù trong người chỉ có vài chục nghìn đồng. Biết hoàn cảnh của bà một người xe ôm đã chở đi photo tờ rơi tìm con mà không lấy tiền. Cảm thông hoàn cảnh của bà, chủ quán photo cũng nhận in giúp bà mà không lấy công.

May mắn là sau nhiều ngày tìm kiếm, cuối cùng ông bà cũng đã nhìn thấy Nhận ở bến xe Từ Sơn – Bắc Ninh. Ông bà đã kịp đưa con về nhà trước khi Nhận nhìn thấy và bỏ chạy.

Tờ rơi mà bà Chín từng đi dán khắp nơi (Ảnh: Đời sống và Pháp Luật)

Xót xa quá, một đứa trẻ mới 13 tuổi đã bỏ nhà ra đi vì không muốn bố mẹ khổ. Em tuy còn nhỏ nhưng đã hiểu chuyện theo cách rất đau lòng. Có lẽ trong suy nghĩ của em, bản thân mình là gánh nặng gia đình.

Nhưng em biết không, em chính là nguồn sống và là hy vọng của mẹ cha. Việc em rời bỏ ngôi nhà thân yêu sẽ khiến họ đau đớn và suy sụp, bởi khó khăn về kinh tế không thể sánh bằng nỗi đau mất mát người thân.

Ngẫm lại xã hội ngoài kia, cũng có rất nhiều đứa trẻ bỏ nhà ra đi, nhưng chúng vì ham chơi hoặc muốn gây sức ép lên mẹ cha để vòi vĩnh điều mà mình mong muốn. Còn em, đã có những suy nghĩ rất đời, biết trăn trở về hoàn cảnh kinh tế, biết đau lòng và tủi hờn khi nhìn gia đình vất vả ngày đêm.

Em, rõ ràng là một đứa trẻ quá hiểu chuyện, nhưng vì quá hiểu chuyện lại khiến người lớn cảm thấy đau lòng. Nhưng em ơi, mẹ cha không bao giờ bỏ rơi con cái, nhất là với người mẹ tảo tảo tần đã chịu quá nhiều mất mát đau thương.

Ngày xưa, gia cảnh nghèo khó và mất con liên tục, họ vẫn can đảm bước tiếp, nắm chặt tay nhau vượt qua giông bão, đến cuối đời nuôi con bệnh tật, họ vẫn kiên trì cho tới hơi thở cuối cùng.

Thành thật mà nói, mẹ cha của em tuy nghèo nhưng đáng nể lắm, vì họ sống đẹp nên con cái mới hiếu thảo đến nhường này.

Cũng may là câu chuyện được khép lại với một cái kết đầy có hậu, nhưng ẩn sau đó vẫn là bài học về gia đình, về sự hy sinh cao thượng mà chúng ta cần thấu hiểu, để yêu thương và trân trọng lẫn nhau.

Nguồn tham khảo: Đời sống và Pháp Luật

 

 

Loading...