Khinh thông gia nghèo nên thuê xe 16 chỗ đón dâu, tới cổng nhìn đoàn siêu xe nhà gái, mẹ chồng lác mắt

Trần đời em ghét nhất kiểu nhìn vẻ bề ngoài để đánh giá con người rồi thể hiện thái độ khinh thường ra mặt với người ta. Tiếc là em lại vớ ngay được gia đình nhà chồng như thế. Song về cơ bản em đã xử lý, chỉnh đốn xong xuôi cả. Ban đầu nhà lão khinh em, chứ giờ chỉ nhắc tới thông gia là cười hớn hở.

Chả này thế này mọi người ạ. Em là con 1 trong gia đình có điều kiện. Bố mẹ em kinh doanh buôn bán lâu đời nhưng tính ông bà giản dị lắm. Ông bà cũng giáo dục em sống như thế, không phô trương khoe mẽ bao giờ.

Thế nên từ ngày yêu em đã không để lộ thân thế gia đình của em cho lão (chồng em bây giờ) biết. Em chỉ bảo em là nhân viên văn phòng, lương tháng 7 triệu, bố mẹ sống dưới quê.

Được cái lão nhà em hiền lành tử tế mà yêu thật lòng không tính toán gì nên lão không quan tâm mấy cái chuyện công việc hay gia đình em. Lão bảo yêu em chứ yêu gì công việc em làm.

Vậy nhưng bố mẹ hắn thì khiếp lắm. Hôm lão dẫn em về giới thiệu gia đình, vừa nghe thấy bảo em làm nhân viên văn phòng, mẹ lão đã chẹp miệng nguýt:

“Ui rào, làm văn phòng lương 3 cọc 3 đồng sống sao nổi”.

Nghe bà nói, em sốc lắm nhưng lặng yên không nói gì. Sau bà chuyển sang hỏi về bố mẹ em kiểu xem có thể vớt vát được gì. Nhưng em bảo:

“Bố mẹ cháu làm nông, sống dưới quê bác ạ”.

Thế là thôi bà tịt nghít không hỏi han em thêm câu nào. Đến lúc em chuẩn bị về bà bảo:

“Thật sự cháu không hợp với nhà bác đâu. Tốt nhất chia tay con trai bác sớm cho đỡ khổ”.

Em cũng nói luôn với lão như thế, nhưng lão nhất quyết không chịu. Lão bảo chuyện lão yêu ai cưới ai là quyền lão, mẹ không quyết thay được.

Rồi không biết về sau thế nào mà lão thuyết phục được gia đình cho cưới. Nhưng mọi công việc chuẩn bị cưới xin hai gia đình đều bàn qua điện thoại chứ gia đình lão không về quê em. Họ viện lý do quê em xa đi lại vất vả, nhưng em thừa hiểu ý bà là gì.

Đến hôm cưới, nhà lão chỉ thuê duy nhất cái xe 16 chỗ đến nhà em đón dâu. Mẹ lão sợ để họ hàng đi nhiều, nhìn gia đình thông gia nghèo lại xấu hổ. Thế nhưng tới cổng nhà em, cả gia đình nhà trai choáng luôn. Vì trong đầu họ lúc nào cũng chỉ nhà em chắc chỉ bé bằng tổ chim, ai ngờ tới đúng địa chỉ nhìn căn biệt thự nhà vườn rộng gần 300 mét vuông, sân cổ thênh thang mà mẹ lão choáng.

Đã thế đậu trước cổng là cả dàn siêu xe, hoa tươi trang trí khắp nơi đẹp lung linh lộng lẫy.

Bước tới cửa, mẹ lão lắp bắp hỏi em:

“Sao con bảo bố mẹ con làm nông mà….”

Em cười tươi đáp: “Vâng, bố mẹ tuy làm kinh doanh nhưng vẫn thích làm vườn nên mua nhà về quê, thi thoảng có thời gian họ trồng cây, nuôi gà cho vui ạ”.

Ui, khỏi phải nói lúc đó mẹ chồng em sượng mặt tới nhường nào. Nói chung hôm ấy bà cắm tăm từ lúc đến tới lúc rước dâu về nhà. Từ đó bà thay đổi hoàn toàn thái độ với em, không còn kiểu rè bỉu khinh thường em như trước nữa.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *