Hiến sạch 12 ngàn mét đất xây trường học, người mẹ ở Phú Yên chỉ còn ‘xe bánh mì’ vẫn vui

Loading...

Trong thời buổi bây giờ, câu nói ‘tấc đấc tấc vàng’ bao giờ cũng đúng, bởi đất đai sinh lời nhanh quá. Cũng vì thế mà biết bao người sẵn sàng đâm chém nhau, diệt trừ nhau để tranh đoạt. Đến cả người thân ruột thịt cũng không tha, điển hình như vụ án ở Đan Phượng mới xảy ra gần đây.

Ấy vậy mà, trong cuộc sống này vẫn có những tấm lòng thảo thơm, nhiều gia đình tuy chẳng giàu có gì, cũng chân lấm tay bùn như ai vẫn sẵn sàng hiến gia sản của mình vì cộng đồng, vì xã hội

Và đó cũng chính là câu chuyện mà em muốn kể với các mẹ ngày hôm nay – câu chuyện về 2 gia đình hiến hơn 22.000 mét vuông đất để xây trường học

‘Mẹ Hai’ bán bánh mì hiến đất theo tâm nguyện của chồng.

Nếu ai có dịp ghé thăm Phú Yên, về thôn Tân Lập của huyện sông Hinh, hỏi ‘mẹ Hai’ (tên thật là Lê Thị Út, vợ của ông Nguyễn Xuân Định, thương binh đã qua đời) thì ai cũng biết. Bởi chị Út rất được người dân nơi đất yêu mến và ngưỡng mộ vô ngần.

Chị Lê Thị Út (Ảnh: Dân Trí)

Nói về hoàn cảnh gia đình, chị Út chỉ vừa đủ sống nhờ nghề bán bánh mì và nuôi thêm đứa con khuyết tật. Mỗi ngày, chị chỉ bán được khoảng hơn 80 ổ bánh mì; nhiều hôm bán không hết, cả nhà phải ăn bánh thay cơm.

Khó khăn là vậy nhưng chị quyết tâm không bán đất mà chồng để lại, chị cứ giữ tài sản ‘có giá trị nhất’ của gia đình cho đến khi chính quyền xã vận động thì chị vui vẻ hiến tặng hơn 10 ngàn mét vuông đất sản xuất để xây Trường THCS Đức Bình Đông. Được biết, khu đất nằm ở vị trí đẹp, ngay ngã tư.

Nói về quyết định này, chị ÚT bộc bạch: “Hiến đất xây trường học là nguyện vọng của chồng tôi trước khi qua đời. Và đó cũng là nguyện vọng chung của gia đình. Nhìn ngôi trường khang trang là tôi vui lắm. Lũ trẻ đã có ngôi trường đàng hoàng để học”.

Sau khi hiến đất xây Trường THCS Đức Bình Đông, chính quyền xã tiếp tục vận động chị hiến phần đất còn lại hơn 2.000 m2 liền kề với trường để xây Trường mầm non Đức Bình Đông.

Con trai và chiếc xe bánh mì của chị Út (Ảnh: Dân Trí)

“Chính quyền đến tận nhà thuyết phục hiến đất, tui thấy mà tội vì đây cũng là việc chung. Tui nghĩ mình nên làm một việc có ý nghĩa nữa nên quyết định hiến phần đất còn lại cho chính quyền xây dựng trường mầm non”, chị Út tâm sự.

Vậy là sau khi hiến đất xây trường, gia đình của chị chỉ còn tủ bánh mì mưu sinh. Thế nhưng, chị vẫn vui lắm dẫu biết rằng cuộc sống phía trước vẫn nhiều khó khăn, vất vả.

Trời ơi, tấm lòng bồ tát như chị chắc trên đời này chỉ có được một vài người là cùng, hiến sạch đất mà không chừa cho mình một chút tài sản nào thì đúng là hiếm gặp. Dẫu biết người tốt không thiếu trong xã hội này nhưng tốt đến tận cùng, tốt vì xã hội như chị Út thì đáng quý vô ngần.

Hiến đất – câu chuyện từng gây biết bao tranh cãi, nhất là ở những thành phố lớn, chỉ một mét vuông cũng đủ để người ta thôn tính lẫn nhau, chính quyền thì đau đầu không biết làm sao để vận động, đền bù bao nhiêu vẫn có kẻ cảm thấy không thỏa đáng.

Ngôi trường khang trang được xây dựng (Ảnh: Dân Trí)

Vậy mà chị Út, một người phụ nữ đơn thuần chất phác, chân lấm tay bùn mà có suy nghĩ rất đáng khen, chị không muốn làm lợi cho mình, chỉ muốn giúp ích cho đời và cho người, cho những đứa trẻ vùng quê có một ngôi trường khang trang, yên ấm.

Mà đâu chỉ có một lần, chị đã hiến đến tận 2 lần, hiến sạch sành sanh trong vui vẻ. Ngẫm mà vừa cảm phục nhưng cũng có chút xót xa. Sao chị hiền hậu quá, sao chị không suy tính một chút cho mình, ít ra cũng phải có ít vốn liếng, tài sản trong người để khi về già còn chỗ dựa.

Giờ đây, chỉ hy vọng bà con chòm xóm yêu mến chị, chính quyền cũng hỗ trợ chị nhiều thêm nữa, và hy vọng cái công đức mà chị đã bỏ ra được nhiều người ghi nhớ. Nếu một ngày chị có gặp khó khăn, cũng sẽ nhận lại được cái tình, cái tâm của xã hội như cách mà chị đã cho đi.

Trẻ em vui đùa trong trường học(Ảnh: Dân Trí)

Gia đình khó khăn vẫn hiến đất xây trường.

Cũng tại mảnh đất Phú Yên, tương tự như trường hợp của chị Út, gia đình bà Lê Thị Bảy và ông Lê Văn Tài cũng hiến đất xây trường.Trước đây, ông bà tới vùng đất thôn Tân Lập và lập nghiệp khá sớm nên đất đai tương đối nhiều.

Những năm cây sắn, cây mía có giá thì cuộc sống tương đối ổn định. Nhưng một vài năm trở lại đây, sắn, mía rớt giá nên cuộc sống khó khăn, ông bà phải làm thuê làm mướn.

Căn nhà duy nhất của vợ chồng bà Bảy bằng gỗ đã xuống cấp. Vậy mà khi chính quyền xã Đức Bình Đông vận động gia đình bà hiến hơn 7.000 m2 đất để xây Trường mầm non Đức Bình Đông, vợ chồng bà Bảy không hề đắn đo vì nghĩ hiến đất xây trường cũng là để sau này con cháu có nơi học hành.

Gia đình bà Bảy, ông Tài (Ảnh: Dân Trí)

“Lúc gia đình lên vùng kinh tế mới lập nghiệp, làm ăn kinh tế cũng khá giả. So với mọi người thì không bằng, nhưng cuộc sống bây giờ ổn định như vậy là mừng rồi. Vì thế, chính quyền vận động hiến đất là vợ chồng tôi đồng ý ngay. Hơn nữa, mình hiến đất xây trường cũng là để sau này con cháu mình có nơi để học tập đàng hoàng”, bà Bảy chia sẻ.

Cũng theo ông Nông Văn Trình, Chủ tịch UBND xã Đức Bình Tây, cho biết việc làm của gia đình hai người phụ nữ rất có ý nghĩa. “Con cháu sau này sẽ luôn ghi nhớ tấm lòng của 2 gia đình này khi được học trong 2 ngôi trường khang trang”, ông Trình ghi nhận.

Thật không thể tin được, cùng sống trong một huyện, cùng là chung tay xây dựng trường học, có đến hai gia đình tình nguyện hiến sạch đất để giúp đỡ cho thế hệ tương lai được cắp sách tới trường.

Tinh thần ấy, tấm lòng ấy chẳng thể diễn tả thành lời, bởi nói thì dễ lắm nhưng cứ gặp những trường hợp cụ thể mới biết sự hy sinh của những người tốt là vô giá đến thế nào.

Hai người phụ nữ hiến đất xây trường (Ảnh: Dân Trí)

Rồi mai đây, một thế hệ măng non mới sẽ mọc, các em được có cơ hội học tập trong môi trường tốt hơn nhưng sự hy sinh lặng thầm ở phía sau sẽ còn bao nhiêu người nhớ đến?

Dẫu biết người tốt làm việc thiện không cần báo ơn nhưng vẫn muốn gửi lời cảm ơn và chân thành nhất dành cho họ – ‘những bông hoa ngay giữa đời thường’. Chúc cho gia đình chị Út, bà Bảy và ông Tài luôn bình an, mạnh khỏe và nở thật nhiều nụ cười trong cuộc sống.

Nguồn tham khảo: Dân Trí

 

Loading...