Hãy nhớ: Đàn bà hơn nhau ở CHÍNH MÌNH chứ chẳng phải TẤM CHỒNG như người ta vẫn bảo

Đàn ông rốt cục cũng chỉ là đàn ông, họ yêu thương bạn khi bạn có lí do gì đó để họ yêu thương nhưng bản thân ta thì không.

Người ta thường nói “Đàn bà hơn nhau ở tấm chồng”.

Tôi nghe hoài những điều này từ khi còn bé. Khi mà người này dạy con gái của họ rồi người khác cũng theo đó mà nói với những đứa con gái còn lại. Tôi cho rằng ấu trĩ và tôi không tin.Tôi luôn tin tưởng một cách chắc chắn rằng đàn bà hơn nhau ở chính bản thân mình. Ngoài ra thì chẳng có điều chi có thể mang ra làm thước đo cả!

Tôi tin giữa cuộc sống hiện đại này thì hơn nhau có chăng là tự chính mình đã yêu thương và dành tặng cho bản thân những điều tốt đẹp ra sao chứ chẳng phải thứ vật tân trang hay ai đó gọi là chồng. Bởi nếu thế, những người không kết hôn hóa ra là những kẻ thua cuộc hết hay sao?

Tin tôi đi, kết hôn hay không chẳng làm bạn tốt hơn cũng không khiến giá trị bản thân tăng lên chút nào. Đừng cho rằng lấy được người có gia cảnh giàu có làm chồng thì bạn sẽ phần nào thơm lây. Mọi điều đều có mặt trái của nó và bạn sẽ phải chung sống với những thứ ấy nếu mặc định rằng chúng là thứ làm nên giá trị của bạn.

Tôi tin rằng một người đàn bà có học thức sẽ hơn một người đàn bà chỉ biết lầm lũi trong chuyện nội trợ. Tôi tin rằng một người đàn bà hiểu chuyện chính sự sẽ hơn một người đàn bà chỉ ngày đêm loanh quanh đôi câu chuyện trong nhà ngoài ngõ hay càm ràm chuyện chồng con.

Tôi tin rằng một người đàn bà độc lập tài chính sẽ hơn một người đàn bà hàng tháng vẫn chờ chồng chu cấp chi phí sinh hoạt cho gia đình. Tôi tin và tôi tin một người đàn bà biết yêu thương mình là người đàn bà chẳng bao giờ chung sống với sự phụ thuộc hay kìm hãm bản thân nào cả. Bởi thế, đàn bà hơn nhau ở chính mình!

Đàn bà vốn dĩ ai cũng mong một cuộc đời ấm êm, hạnh phúc nhưng những điều tốt đẹp luôn cần có những cái giá tương xứng. Và cho đến khi bản thân nhận ra rằng đàn ông đến sau cùng chỉ là đối tác trong cuộc đời thì người ta mới thôi ảo tưởng về một người chồng, người cha hay người đàn ông hoàn hảo của đời mình.

Chẳng ai hoàn hảo và chẳng ai có trách nhiệm phải đối tốt hay yêu thương bạn như bản thân bạn. Tôi luôn khắc ghi một câu nói vô tình nghe ở đâu đó “Chỉ có ba mẹ mới yêu thương ta vô điều kiện, tất cả người khác phải có điều kiện mới yêu thương ta.”.

Nếu chồng bạn từng yêu thương, chiều chuộng bạn rất nhiều thì có lẽ có điều gì đó nơi bạn mà người ấy cho rằng những yêu thương kia là tương xứng. Có thể bạn đẹp, có thể bạn giàu, có thể bạn tài năng,… nhưng khi tất cả đi qua, khi bạn không còn xuân sắc, khi bạn mất đi của cải, khi bạn không may sa cơ,… Họ thật sự còn yêu thương bạn như ngày xưa?

Đừng sống trong những giấc mơ màu hồng với chàng hoàng tử cưỡi bạch mã đón bạn về lâu đài cổ tích.Tại sao hoàng tử phải chọn một cô Lọ Lem mà chẳng yêu một nàng công chúa khác? À, vì đó là chuyện cổ tích bạn ạ! Hoàng tử sẽ luôn lấy công chúa còn Lọ Lem thì cả đời phục dịch mẹ con mụ dì ghẻ ác độc.

Thế nên hãy sống sao cho có thể ngẩng đầu nhìn đời, có hay không có hoàng tử thì bản thân cứ là nàng công chúa xinh đẹp. Nếu có hoàng tử, bạn sẽ thành hoàng hậu còn ngược lại thì bạn sẽ thành nữ hoàng. Giữa một người cai trị muôn dân và một người chỉ là thứ yếu bên cạnh một người đàn ông thì bạn chọn điều gì?

Đàn ông rốt cục cũng chỉ là đàn ông, họ yêu thương bạn khi bạn có lí do gì đó để họ yêu thương nhưng bản thân ta thì không. Nếu một ngày cả thế giới này quay lưng với bạn thì chính bản thân bạn phải là điểm tựa vững chắc nhất cho chính mình trong những ngày giông tố.

Đàn bà hơn nhau ở chính mình, đàn ông chỉ là đối tác cuộc đời và có hay không cũng không phải điều cần bận tâm. Hơn hết mọi điều, bạn cần biết yêu thương chính mình.

XEM THÊM: Đàn ông phải hiểu PHỞ chỉ là THÚ VUI nhất thời còn CƠM là CHÂN ÁI, nhân duyên cả đời

Anh biết anh thua rồi, vì anh hối hận rồi, vì anh mất chị rồi. Kẻ thua cuộc chính là kẻ cả đời không thể có được hạnh phúc. Anh thua, thua thảm hại vì mất chị…

PHỞ chỉ là THÚ VUI….còn CƠM là CHÂN ÁI

Anh là người đàn ông thành đạt khá sớm khi mới 35 tuổi. Những thứ anh có, ai ai cũng nhìn thấy. Chức vị, giàu sang, vợ đẹp con xinh, quá mỹ mãn, quá đủ đầy. Nhưng ở đời, thứ người ta nhìn rõ nhất lại là thứ thuộc về người khác. Bản thân có gì, vốn chưa từng nghĩ phải trân trọng.

Anh từng xem vợ con là điều hiển nhiên, luôn luôn gọn ghẽ đứng sau những thành công của anh. Vợ sẽ yêu thương và chăm lo cho anh từng bữa cơm giấc ngủ, ngay cả khi anh mệt mỏi không nói được lời nào. Con cũng sẽ hiểu mà ngoan ngoãn đợi anh về sau những tiệc tùng bạn bè. Với một người đàn ông có sự nghiệp như anh, vợ con không là tất cả. Anh có thể vì một công trình quyết định mà xa gia đình cả mấy tháng dài. Anh cũng thấy việc để vợ loan toan hết việc nhà trước sau cũng không gì là quá đáng. Vì anh là đàn ông, anh phải có tiền, có sự nghiệp. Hai thứ đó vừa vỗ về lòng tự tôn đàn ông của anh, vừa có thể đơn giản hóa trách nhiệm một người chồng, người cha. Anh từng nghĩ chỉ cần có tiền thì vợ con sẽ hạnh phúc.

Nhưng đàn ông càng có tiền, có địa vị lại càng muốn có nhiều thú vui khác. Một trong số đó là phụ nữ. Anh không đặt tên cho mối quan hệ ngoài luồng đó là tình yêu. Anh đã qua cái tuổi nói về những cảm xúc bồng bột nhất thời. Có chăng là dục vọng, là cảm giác mới mẻ mà vợ anh đã không còn có thể mang đến cho anh. Cũng như bao gã bạn bè cùng tuổi và thành công như anh, ngoại tình lại là một thú vui khó cưỡng. Nhân tình không cần trách nhiệm, nhân tình lại giỏi yêu chiều. Vậy thì cứ vui vẻ với nhau thôi, rồi anh sẽ lại trở về làm chồng, làm cha.

Anh đủ tự tin và thông minh để che đậy tội lỗi lén lút của mình. Vì anh biết vợ luôn là người tin tưởng và yêu thương anh nhất. Ngay cả khi nếu vợ anh biết chuyện, anh tin chắc cô ấy cũng không thể rời xa anh. Đàn ông luôn cho rằng mình thông minh và khôn ngoan hơn người phụ nữ của mình. Vì họ nghĩ họ lí trí hơn một người đàn bà đã làm mẹ, làm vợ. Nhưng đàn ông lại không biết, sẽ có một lúc, họ không đấu lại nổi lòng dạ của đàn bà…

Anh còn nhớ, trước buổi tối hôm đó khoảng hai tuần, vợ đã từng muốn anh quay về dự buổi khai giảng lớp một của con. Anh lại đang vi vu trời Tây với cô nhân tình mới quen. Anh còn không để ý 3 cuộc gọi của vợ sau đó. Thế là vẫn như mọi lần, anh trở về nhà với không ít quà cáp mà thư ký đã chọn đầy hai tay. Nhưng nhà cửa vắng lặng, tiếng vợ nấu nướng, tiếng con í ới cũng không còn. Trên bàn khi ấy chỉ còn lại đơn ly hôn vợ viết và những tấm hình của anh và tất cả những cô nhân tình.

Thật ra chị đã biết chuyện này từ rất lâu, vì chị là vợ. Chị không thông minh như anh nhưng linh cảm của một người vợ luôn đúng. Chị đã cho anh hai cơ hội, một là khi chị muốn anh quay về vì con, hai là 3 cuộc gọi sau cùng của chị. Hơn ai hết chị hiểu, nhiều lời với một người đàn ông ngoại tình là vô ích. Chị không muốn nói thêm, càng không đủ sức để mặc anh tổn thương mình. Chị biết, với người đàn ông như anh, chị và con không là tất cả. Anh còn có ước mơ, có sự nghiệp, có đam mê lớn. Nhưng chị đã từng bằng lòng đứng sau hết thảy, chỉ để đợi anh về, đợi anh yêu thương. Nhưng có lẽ chị sai rồi, với đàn ông thì đàn bà, một là tất cả, hoặc là không gì cả. Đến đêm cuối cùng viết đơn ly hôn, chị chua chát nhận ra, đến cuối cùng, chị và con không là gì với anh. Chị sai là vì đã cho anh yêu thương quá nhiều, để anh vịn vào đó mà tổn thương chị.

Nào có phải là tiền tài, danh vọng hay bồ bịch. Tất cả của anh, chính là vợ con…

Giờ anh mới hiểu thứ gì mới là tất cả với anh. Anh như kẻ điên chạy đi tìm chị và con. Anh chưa từng nghĩ, một lần cũng không nghĩ qua rằng sẽ có ngày mất chị. Anh không nề hà phản bội và lừa dối chị, như thể chỉ có anh mới là người có quyền rời đi. Anh cứ nghĩ trong cuộc hôn nhân này, anh luôn là người thắng, kẻ thua chắc chắn sẽ là chị. Nhưng anh sai, anh thật sự sai rồi. Lúc thấy lá đơn chị để lại, anh biết anh thua rồi, vì anh hối hận rồi, vì anh mất chị rồi. Kẻ thua cuộc chính là kẻ cả đời không thể có được hạnh phúc. Anh thua, thua thảm hại vì mất chị.

Đàn ông đến khi nhận ra vợ là tất cả thì cũng đã không còn. Vợ con luôn có thể ở yên sau nếp nhà để đợi đàn ông về. Nhưng họ sẽ không đủ kiên nhẫn để đợi hoài một người không muốn trở về. Thứ gì trên đời này mất đi cũng có thể dùng tiền mà mua lại, mà tìm về. Chứ vợ con, gia đình, một khi đã mất thì suốt đời là trắng tay. Đàn ông một khi có vợ, hãy hiểu lòng dạ vợ mình không phải là sắt đá mà không biết đau. Đừng dại tổn thương họ không thương tiếc. Đến một lúc, họ chỉ nhẹ nhàng trả lại các anh một sự ra đi im lìm nhưng lại là day dứt một đời không thôi…

Theo Em Đẹp

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *