Ngày cưới chờ mãi chú rể không tới, cô dâu đến nhà anh hỏi thì mẹ anh khóc: "Con tỉnh lại đi, nó đi đã 5 năm nay, mộ xanh cỏ rồi"

Từ ngày Thăng mất, Lan cứ lúc tỉnh lúc mê bố mẹ cô lẫn bố mẹ Thăng đều rất đau buồn. Thật khó để chấp nhận sự thật đau đớn này.

Lan và Thăng yêu nhau từ hồi học cấp 3 đến lúc ra trường tính ra cũng ngót nghet chục năm trời chứ chẳng ít. Tình cảm của cả 2 khiến ai cũng ngưỡng mộ, nhìn họ lúc nào cũng như mới yêu.

Thăng luôn dành cho Lan những lời lẽ ngọt ngào nhất còn Lan lúc nào cũng hiền lành thùy mị nết na. 2 gia đình rất yêu mến cả 2 đứa và họ chỉ mong ngày Thăng và Lan về chung 1 nhà. Nhưng 2 người quyết tâm đi làm gom góp được 1 khoản tiền làm vốn sau này mua chung cư mới chịu làm đám cưới. Nên ra trường 3 năm sau họ mới tính chuyện cưới xin.

Nhớ hồi đó Lan hồi hộp lắm, cô chuyển bị váy áo tỉ mỉ. Thăng cũng rộn ràng, dù yêu 10 năm nhưng họ vẫn thấy như mới vẫn háo hức về bên nhau.

Nhưng rồi chuyện tồi tệ đã xảy đến, hôm đó Lan đi mua hoa về cắm. Thăng phi xe lên nhà cô xem tỉnh hình thế nào. 2 nhà cách nhau 10 cây số, lúc đang mua hoa Lan thấy chồng phi xe qua nên gọi:

– Chồng ơi, vợ ở đây này. Vợ mua hoa ở đây.

Thăng mừng rỡ quay xe lại và đúng lúc đó có 1 xe tải đi qua. Rầm….. Chiếc xe máy nát bét, Thăng nằm trong vũng máu ngay trước mặt Lan. Lan sững sờ chỉ biết gào khóc:

– Anh tỉnh lại đi, chồng ơi, mai mình cưới rồi. Anh đừng làm em sợ. Anh tỉnh lại đi, xin anh…..

dam-cuoi-blogtamsuvn2

(Ảnh minh họa)

Lan gào lên trong vô vọng rồi ngất xỉu. Đám cưới thành đám tang, đau đớn đến tột cùng. Lan hoảng loạn lúc ngất lúc tỉnh, hễ tỉnh cô lại đi kiếm Thăng. Sau lần đó Lan trầm cảm nặng, người duy nhất cô nhớ đến là Thăng, cô sống trong kí ức của 2 người.

Bố mẹ Thăng hôm đưa tang con cũng ngất lịm phải cấp cứu, đau thương bao trùm 1 làng quê. Nghe tin Thăng mất, ai cũng xót xa tiếc nuối.

Lan luôn trách bản thân, vì nếu cô không gọi thì chồng cô đã không chết như vậy. Họ đã đăng kí chỉ chờ 1 hôn lễ nữa là về chung nhà vậy mà tất cả bỗng dưng tan nát ngay trước mặt cô. Cô sốc, đau khổ day dứt và khủng hoảng trầm trọng.

Hôm cô em hàng xóm chuẩn bị làm đám cưới, Lan qua chơi thấy chiếc váy cứ nằng nặc đòi mặc. Ai ngăn cũng không được, cô trang điểm đẹp đẽ rồi ngồi chờ xe hoa đến. Lan chờ mãi chẳng thấy Thăng đến rước nhưng chẳng thấy, mẹ cô thì chỉ biết khóc. 1 lúc sau bực quá Lan phi xe đến nhà bạn trai trên người vẫn mặc nguyên bộ váy ấy. Đến nơi cô hét lên:

– Anh đâu rồi, anh ra đây đi, sao anh không đến rước em, em chờ anh suốt cả buổi rồi, hay anh không muốn cưới em nữa.

Mẹ chú rể chạy ra ôm lấy Lan và khóc:

– Con tỉnh lại đi, nó đi đã 5 năm năm nay, mộ xanh cỏ rồi.

– Không, mẹ nói dối, hôm qua anh ấy còn nhắn tin nói yêu con mà. Mẹ nói dối, mẹ giấu anh ấy ở đâu rồi, con muốn gặp chồng con.

Lan ơi con tỉnh lại đi, con hãy chấp nhận sự thật này, tỉnh lại đi con.

– Không con không tin, mẹ lừa con.

Bà kéo cô vào nhà chỉ lên bàn thờ:

– Con nhìn đi, nó mất rồi, nên con đừng như thế này nữa. Con xứng đáng có được người tốt hơn, đừng khổ tâm vì con trai mẹ nữa. Nó mất bố mẹ còn đau buồn gấp vạn lần con nhưng chúng ta vẫn phải sống tiếp con à, vì thế con hãy quên nó đi.

– Không, anh ấy sao có thể bỏ con mà đi cơ chứ, con làm sao mà chịu nổi khi không được gặp anh ấy đây??

Lan gào khóc nức nở, 2 người phụ nữ ôm chầm lấy nhau vì nỗi đau không thể nào chấp nhận được này, liệu đến bao giờ mọi thứ mới có thể nguôi ngoai cơ chứ. Đời vô thường nhiều lúc chẳng biết sống chết thế nào vậy nên hãy trân trọng nhau từng giây từng phút.

An Nhiên

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *