Chồng mang chai rượu 18k sang góp giỗ bố vợ, tôi đập tan: Nhà này không cúng những thứ rẻ tiền

Loading...

Vợ chồng tôi đều là dân tỉnh lẻ gặp nhau ở Hà Nội rồi lấy nhau. Chồng là người có chí hướng, năng lực lại giỏi giao tiếp, sau vài năm phấn đấu anh đã nắm được chức Phó giám đốc trong tay.

Ngày tôi dẫn anh về ra mắt, để lấy lòng phụ huynh anh đã chuẩn bị chu đáo quà tặng cho từng người trong gia đình vợ tương lai. Khỏi phải nói bố mẹ tôi đã hài lòng đến cỡ nào, còn giục tôi mau chóng làm đám cưới cho chắc.

Trải qua 4 năm hôn nhân vợ chồng tôi vẫn khá hạnh phúc. Ngoài việc anh luôn phân biệt nội ngoại thì tôi chẳng có gì phải trách móc vì chồng vẫn luôn quan tâm, chăm sóc mẹ con tôi chu đáo.

Còn hơn tháng nữa là giỗ đầu bố tôi, cũng trùng với ngày dự kiến sinh của tôi. Bụng lớn, đi lại khó khăn nên tôi bảo chồng chuẩn bị đồ mang về thắp hương cho bố. Hôm qua chồng tôi về nhà, trợ lí của anh bê thùng lớn, thùng nhỏ xếp chồng lên nhau. Tôi tưởng đó là đồ anh mang về bên ngoại nên ngạc nhiên về độ chịu chi của anh lần này. Nhưng, ngay sau đó anh tuyên bố:

“Bánh kẹo, hồng sâm, yến sào… anh gửi về cho ông bà nội Bông. Bố mẹ già rồi nên mình phải tẩm bổ cho các cụ khỏe. Tiện anh mua luôn cho bố cái ghế massage”.

Tôi hụt hẫng hỏi: “Thế sắp giỗ bố em mà anh không chuẩn bị gì sao?”.

“Anh nhớ rồi, em yên tâm. À, hôm tới về bà nội anh cho bố 50 triệu sửa lại cái bếp, anh nói trước để em biết không lại hỏi sao tháng này không đưa tiền”.

Tiền anh làm ra, anh báo hiếu bố mẹ cũng là điều dễ hiểu. Tôi không có ý kiến và yên tâm vì câu nói của chồng.

Nhưng mãi cho đến hôm nay, tôi vẫn không thấy chồng đả đụng gì đám giỗ bố vợ trong khi chiều tối nay anh đã về quê rồi. Tôi mạnh dạn hỏi lại lần nữa:

“Anh ơi, em không về được anh định mang gì về giỗ bố em đấy?”.

Chồng chỉ cười rồi vào bếp lấy ra một chai rượu trắng: “Anh chuẩn bị đầy đủ đây rồi. Có cậu nhân viên nhà nấu rượu, anh bảo cậu ta đặc biệt chuẩn bị một chai rượu nếp ngon về cúng bố. Em thấy hợp lí chưa?”.

“Quý hóa quá, chắc phải đắt lắm?” – tôi hỏi đểu chồng.

“Chắc 18 – 20k thôi. Của ít lòng nhiều, quan trọng là tình cảm em ạ. Với lại ở quê đầy đủ, rau đầy vườn, gà đầy chuồng còn thiếu thứ gì đâu mà phải biếu nhiều. Cho rồi cũng chẳng dùng đến đâu”.

Tôi ức lắm, vớ lấy chai rượu vang ném xuống đất nát tan, rượu chảy lênh láng khắp sàn nhà. Chỉ mặt chồng, tôi gằn giọng: “Anh coi thường nhà tôi quá đấy. Mẹ tôi không bao giờ cúng những thứ rẻ tiền này. Anh bảo của ít lòng nhiều, thực tế thì lòng anh chẳng đáng 1 xu”.

Mặc vợ đang bụng bầu vượt mặt, chồng vẫn giáng cho tôi 1 cái tát mạnh đến choáng váng. Tôi ôm mặt bỏ vào phòng khóc nức nở. Hôm ấy chồng tôi cũng không về giỗ bố vợ.

Cho đến hôm nay, 2 vợ chồng vẫn không ai hỏi ai. Tôi không cần chồng phải cho bố mẹ tôi của ngon vật lạ, nhưng tôi ghét thái độ bên trọng bên khinh của anh. Lần này, dù kết quả có thế nào tôi cũng phải làm cho ra nhẽ, không để anh được phép coi thường nhà vợ nữa.

Loading...