Bố mẹ vợ mua nhà cho ở mà em gái thi thoảng qua chơi, chồng cứ đuổi khéo: Sao dì đến lắm thế

Nhà tôi ở Yên Bái, bố mẹ đều đã về hưu. Ông bà sinh được 2 đứa con là tôi và em gái. Căn nhà vợ chồng tôi đang ở cũng là bố mẹ tôi mua cho. Thế mà giờ em gái vào đại học thì chồng tôi lại hậm hực không muốn cho con bé đến ở chung. Tôi muốn phát hỏa với chồng nhưng mẹ tôi ngăn cản, thôi thì cho em vào kí túc xá ở cho tiện cả đôi đường.

Tôi bầu bảy tháng thì em gái vào đại học. Đưa em đi sắm sửa chuẩn bị cho cuộc sống ký túc xá, sách vở, quần áo, giày dép và cái điện thoại. Tôi dặn dò “cuối tuần về chị ăn cơm. Nếu anh rể có hỏi mua sắm thứ này thứ kia tốn kém ra sao thì nhớ nói là tiền bố mẹ cho nghe chưa”. Nói ra những câu ấy mà tôi đỏ mặt, cứ như là tôi đang tự tố cáo chồng mình. May mà em gái tinh ý, chỉ nheo mắt cười cười thôi chứ không thắc mắc gì.

Đến ngày tôi nằm ổ, mẹ tôi từ quê lên chăm sóc. Trước đó, tôi đã hăm he dọa chồng đừng làm điều gì quá đáng để mẹ giận dỗi bỏ về thì người khổ là anh. Chồng nở nụ cười của kẻ biết chuyện và hứa ngược hứa xuôi.

Sau 1 tuần tôi sinh, mọi sinh hoạt đã đi vào nếp. Mẹ gợi ý tiện có mẹ nấu nướng thì gọi em gái về đây ăn cơm luôn cho vui. Mấy khi có mẹ ở đây chăm sóc cả hai chị em cùng lúc. Tôi chưa kịp phản ứng gì thì mẹ đã cầm điện thoại gọi luôn cho em.

Con bé tuy nhỏ tuổi nhưng hiểu chuyện lắm. Thấy mẹ gọi nó cẩn thận nhắn tin hỏi tôi: “Mẹ gọi em tới ăn cơm. Được không?”. Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ngắn ngủi, vừa buồn vừa mừng vì em gái biết suy nghĩ và thông cảm cho chị. Tôi nhắn trả lời: “Thỉnh thoảng cuối tuần đến thì chắc là không sao”.

Lần đầu tiên thì đúng là không sao, lần thứ hai cũng không sao. Nhưng tới lần thứ ba thì chồng tôi hỏi ra vẻ bâng quơ “dạo này không đi học hay sao mà đến chơi nhiều thế?” làm cả tôi và mẹ “ngỡ” mất 10 giây.

Thời gian sau con bé lấy cớ bận học suốt cả tháng không lai vãng đến nhà tôi. Tôi phải điện thoại năn nỉ em: “Ai cũng có mặt hay mặt dở, mai này em sẽ hiểu. Còn giờ em không đến chơi là mẹ buồn lắm đó”.

Thấy tôi nói vậy thì nó mới chịu đến, nhưng lần nào cũng đem theo món gì đó. Khi thì ít thịt bò, khi là chục trứng gà nói là đi dạy kèm được chủ nhà cho… Nhìn đứa em ruột thịt tìm cách “chi trả” cho bữa ăn ngay tại nhà mình, tôi ngậm ngùi mà chẳng biết làm sao.

Bỗng dưng tôi thấy chán cho hôn nhân của mình. Chưa bao giờ tôi cảm thấy lúng túng và bế tắc đến như vậy. Cuộc sống của tôi, tôi có công ăn việc làm, kiếm ra tiền tự chủ kinh tế. Ông bà ngoại cũng giúp đỡ rất nhiều mà chồng tôi còn cư xử như vậy. Thế thì đến 1 lúc nào đó tôi thất nghiệp, tôi ăn bám thì chắc có lẽ anh lót lá trả tôi về nơi sản xuất mất?

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *