Bị bắt tại trận, chồng vẫn lu loa: “Em ghen tuông vớ vẩn, cô ấy đau chân anh đưa vào đây nằm nghỉ thôi”

Ai cũng bảo sao chị chọn chồng không kĩ. Ngày xưa bao nhiêu người theo đuổi, chân chất, thật thà thì chị không chọn. Lại đi chọn ngay anh, một người đàn ông khéo miệng. Mà khéo miệng thì chỉ có mồm miệng đỡ chân tay mà thôi.

Không những thế, khéo miệng sẽ còn kéo theo nhiều chuyện rắc rối khác. Giống như chuyện lăng nhăng của đàn ông vậy. Nhưng lúc đó chị lại cho rằng chẳng lẽ tất cả những người đàn ông khéo miệng trên cuộc đời này đều không đáng tin hay sao? Và chẳng lẽ ai khéo miệng thì người đó cũng dễ lăng nhăng, ngoại tình hay sao? Ngoại tình chỉ là do bản tính mà thôi. Anh cũng là người nhanh nhẹn, phân biệt đúng sai, biết cân nhắc nặng nhẹ thì chị tin rằng anh sẽ không khiến cho chị phải thất vọng. Với lại lấy chồng, chọn chồng cứ như bốc thăm xổ số, phải thử thì mới biết được bản thân mình có trúng độc đắc được hay không?

– Chị đang bận, có việc gì không em?

– Chị là vợ của anh anh Đoàn phải không ạ?

– Ừ, đúng rồi, đang trong giờ làm sao em lại gọi cho chị thế? Mà em là ai?

(Ảnh minh họa)

– Em là đồng nghiệp của anh Đoàn. Em gọi điện để báo cho chị biết anh Đoàn lại vừa mới đưa bà Nga làm cùng văn phòng đi ra ngoài đấy. Em từng gặp chị một lần hôm liên hoan ngày phụ nữ, thấy chị cũng hiền lành, dễ mến nên em gọi điện để báo chị cẩn thận và nhắc nhở anh.

– Ừ chị cảm ơn em nhé!

Chị tắt máy. Chị cũng chẳng hiểu thái độ và phản ứng của chị lúc này là như thế nào nữa. Chắc sẽ nhiều người thắc mắc tại sao chị không lu loa, làm ầm ĩ lên trước cái tin này. Nhưng thú thực thì bản thân chị cũng bán tín bán nghi trước cái tin này lắm. Chắc gì anh đã ngoại tình thật. Có khi đây chỉ là thông tin của một đứa “nhàn cư vi bất thiện”, ghen ăn tức ở với vợ chồng chị hoặc đang có ý đồ hãm hại anh trong công việc cho nên mới nghĩ ra để gạt chị thôi. Thế nhưng kèm sau cuộc gọi đến kì lạ kia chính là tin nhắn ghi rõ địa chỉ số phòng, nhà nghỉ mà anh đến. Phụ nữ, bản chất đa nghi luôn luôn thường trực. Lúc này thì chắc chắn đặt địa vị là bất cứ người phụ nữ nào cũng sẽ đến ngay địa chỉ được chỗ này để kiểm chứng thôi. Sai thì coi như 1 lần đi chơi. Đúng thì…

(Ảnh minh họa)

Chị xin ra ngoài có việc rồi về luôn. Nhìn địa chỉ này, chị cũng không thuộc đường lắm, nhưng không sao, chị sẽ đi tìm. Loanh quanh 1 hồi mất hơn 30 phút, cuối cùng chị cũng tìm được đến nơi. Bây giờ mà vào sợ tay trắng đi ra, một là vì nhầm người, hai là vì mọi chuyện đã xong xuôi. Thế nhưng chị vẫn lên. Chị gõ cửa phòng, trong phòng vang lên chất giọng quen thuộc khiến chị thoáng rùng mình:

– Ai đấy?

– Em là phục vụ phòng. Anh có gọi nước, em mang lên thôi ạ?

– Đợi tí, ra mở cửa ngay đây?

Ối giời, hình ảnh đập vào mắt chị không thể nào lệch đi đâu được 1 góc. Ông chồng quý hóa quấn độc mỗi cái khăn tắm trên người. Người ướt át không hiểu vừa tắm hay vừa làm gì xong. Thấy chị, anh luống cuống ẩn cửa đóng vào nhưng chị có đà nên xông thẳng vào dễ dàng. Cảnh tượng trước mắt khiến chị nghĩ đến mình là 1 con tuần lộc, bỗng nhiên mọc thêm 1 cặp sừng xinh đẹp.

– Tôi cần ở anh 1 lời giải thích nhanh gọn.

– Em ghen tuông vớ vẩn, cô ấy đau chân anh đưa vào đây nằm nghỉ thôi.

– Anh nghĩ tôi ngu hay bị thiểu năng à, đau chân nên vào nghỉ ư? Vậy để tôi đánh nó què chân cho anh chăm 1 thể nhé.

Nói rồi chị lao vào đánh tới tấp con bồ khiến nó không ngấc đầu lên được. Anh liên tục bênh cô ta thậm chí còn đánh vợ mình nữa. Chị cay đắng nói:

– Loại đàn ông như anh, nếu sống chung thêm 1 ngày thì đúng là phí phạm cuộc đời. Tôi ân hận vì đã cưới lầm người, sau hôm nay tôi sẽ cho cả thiên hạ biết bộ mặt thật của anh.

– Cô dám.

– Chẳng có gì là con này không dám cả, cứ chờ đấy.

Chị bỏ ra về khiến lão chồng chột dạ, dù cặp bồ nhưng hắn ta lại rất sĩ diện, nếu chuyện này bung bét hắn biết ngóc đầu lên nhìn ai được.

Bị bắt tại trận mà anh vẫn không hề hối cả, vẫn cứ lu loa lên với chị rằng chị đang nhầm, chỉ đang nhầm mà thôi. Anh là người đàn ông ga lăng, chẳng lẽ thấy đồng nghiệp đau chân mà lại bỏ mặc, không đi chăm sóc. Nhưng chăm sóc gì mà phải đưa tận nhau vào nhà nghỉ thế này. Bất cứ lý do gì bây giờ cũng đều không hợp lý để giải thích và không đủ trọng lượng để tạo niềm tin cho chị. Mặc kệ anh cứ đứng đó mà thanh minh, chị bước ra ngoài mà vẫn không hiểu được cảm xúc của mình là gì. Chớp mắt một cái biết là chồng phản bội mình. Có ai đen đủi như chị không hay là do số phận đã định đoạt hết cả rồi.

M.T

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *