Bà cụ đến ngân hàng rút 500 nghìn nhưng bị nhân viên từ chối, và điều bất ngờ sau đó

Đã gần cuối giờ làm việc, một bà lão ăn mặc giản dị đi đến một ngân hàng rút tiền. Bà đến quầy rút tiền và điền sẵn vào tờ giấy lĩnh tiền theo mẫu. Sau đó bà đưa tờ giấy xin lĩnh tiền cho nhân viên giao dịch và nói: “Cô ơi! Làm ơn cho tôi rút 500.000, cảm ơn cô!”

Cô nhân viên giao dịch nhìn bà rồi lại nhìn qua số tiền và lạnh lùng nói:“Có 500.000 thôi ạ! Bà đã có thẻ ATM rồi nên bà có thể đi ra ngoài rút bằng thẻ ATM được mà!”

Bà lão hỏi: “Tại sao lại phải thế?”

Bà lão nói: “Tôi đã vào đến đây rồi, cô cho tôi rút tiền mặt ở đây luôn.”Cô nhân viên giao dịch trả lời: “Số tiền ít như vậy, bà ra rút trực tiếp từ cây ATM đi ạ!”

Nhân viên giao dịch có chút mất kiên nhẫn nói: “Đây là quy định, bà không còn việc gì thì mời bà ra ngoài ạ, đằng sau còn rất nhiều người xếp hàng.” Nói xong, cô gái đưa tờ giấy lĩnh tiền trả lại bà lão.

Bà lão không nói gì, liền đi ra hàng ghế chờ và viết một tờ giấy lĩnh tiền khác. Sau đó bà đem tờ giấy lĩnh tiền quay trở lại chỗ cô nhân viên giao dịch và nói: “Cô cho tôi rút toàn bộ số tiền trong tài khoản của tôi ra nhé, cảm ơn cô!”

Cô nhân viên giao dịch thay đổi sắc mặt và lúng túng nói: “Bà ơi, bà muốn rút hết 2 tỷ ạ? Ngân hàng hiện tại tiền mặt không đủ từng này! Với lại rút số tiền nhiều như vậy thông thường khách phải báo trước ạ!”

Bà lão lại hỏi: “Vậy tôi có thể rút tối đa được bao nhiêu?

Nhân viên giao dịch trả lời: “Bà có thể rút từ 500 triệu trở xuống ạ!”

Bà lão nói: “Cảm ơn cô! Vậy cô cho tôi rút 500 triệu cũng được!”

Sau một hồi làm thủ tục, cô nhân viên đếm đủ số tiền 500 triệu và đưa cho bà lão.

Không ngờ, bà lão rút từ trong đống tiền 500 triệu đó một tờ 500 nghìn rồi nói với cô nhân viên giao dịch: “Cô giúp tôi gửi lại 499,5 triệu, Tôi chỉ muốn rút 500 nghìn để thanh toán tiền mua hàng còn thiếu ở siêu thị bên đối diện kia thôi. Cảm ơn cô!”

Cô nhân viên giao dịch lúc này đành ngậm ngùi làm việc mà không biết nói thêm lời nào…

Đừng xem thường bất kỳ khách hàng hay người bạn nào cả, đừng đánh giá người khác qua bề ngoài của họ, đây không chỉ là nguyên tắc quan trọng cần thiết trong công việc làm ăn kinh doanh mà còn là cách đối nhân xử thế trong cuộc sống hàng ngày.

Theo methongthai

XEM THÊM
Từ ngày con gái mất, trần nhà bỗng nhiên nổi đầy ‘mủ’, vợ liên tục chỉ tay lên gào thét ‘Con gái đã về đấy ư?’, đến khi kiểm tra lôi ra một đống tóc mới bủn rủn khi biết nguyên nhân

Cả tháng nay, lúc nào bà Lan cũng như người mất hồn. Cô bé Giang – con gái bà, mới 17 tuổi, cái độ tuổi vô tư đẹp nhất cuộc đời nhưng đã mãi mãi ra đi vì căn bệnh ung thư quái ác. Ngày tang lễ, bà Lan khóc cạn nước mắt, khóc đến mức ngất đi tỉnh lại. Cảnh tượng đó khiến những người xung quanh đều không cầm lòng nổi.

Giang được phát hiện mắc ung thư máu từ năm lớp 10. Biết căn bệnh của mình vô cùng nguy hiểm, nhưng cô bé luôn tỏ ra vui vẻ vì không muốn bố mẹ lo lắng. Giang cũng không muốn mẹ phải khóc, phải buồn, cô bé thực sự muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho mẹ cho đến ngày phải ra đi.

Ảnh minh họa.

Chính vì lẽ đó, cái chết của Giang như khoét thẳng vào tim bà Lan. Đã trôi qua một tháng, lúc nào bà Lan cũng như người mất hồn, liên tục ôm di ảnh con gái mà khóc, khi thì lẩm bẩm tâm sự một mình. Biết tình trạng của vợ, chồng bà cũng tạm xin nghỉ để chăm sóc vợ một thời gian vượt qua cú sốc này.

Chẳng hiểu sao, mấy hôm nay, trên trần nhà bỗng nhiên rỉ sét một khoảng lớn. Bà Lan liên tục nhìn lên đó, miệng tủm tỉm cười rồi nói:

– Con gái đã về đấy ư?

Ảnh minh họa.

Xem thêm: Loại cây được cả châu Á đang săn lùng để chữa dứt điểm ung thư, ai cũng sốc khi biết kết quả

Lần đầu nghe vợ nói thế, chồng bà còn cảm thấy lạnh lẽo đến sởn gai ốc. Nhưng nhiều lần lặp lại, ông bắt đầu cảm thấy quen, rồi dần nghi ngờ. Một lần, ông buột miệng hỏi:

– Trên đó có cái gì đâu mà bà nhìn thất thần thế?

– Ông không nhìn thấy con gái mình sao? Nói rồi, bà Lan lại tiếp tục nhìn.

Phía trên chỗ trần bị mục ấy là phòng con gái ông lúc còn sống ở. Ông nhớ rõ chỗ góc đó có kể một cái tủ, bên cạnh có một cái lỗi nhỏ. Không hiểu sao, phía trần ấy lại nhanh hỏng đến thế. Ông quyết định kiểm tra tiện thể tu sửa lại.

Ảnh minh họa.

Vừa động vào, ông liền kinh hãi khi lôi ra cả một đống tóc dài. Phía trên là phòng con gái ông ở lúc còn sống. Thì ra, lúc cô bé bị bệnh ung thư, bị rụng tóc mỗi ngày 1 ít thường giấu bố mẹ nhét vào lỗ nhỏ ở trên phòng. Ôm lấy mớ tóc, bà Lan chỉ biết khóc vì đau đớn.

Bài học cuộc sống: Không có gì đau đớn hơn bằng ‘người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh’. Tuy nhiên, sống cần phải hướng về tương lai phía trước, đừng quá lún sâu vào nỗi đau quá khứ.

*Mẩu truyện ngắn sáng tác nhằm đưa đến độc giả những thông điệp ý nghĩa về cuộc sống, con người và cách đối nhân xử thế trong xã hội.

Tiểu Long/Theo Thethaoxahoi.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *