2h sáng, lặng lẽ ngắm con ngủ, tôi lau nước mắt mấy lần mới viết được 4 chữ ‘Đơn xin ly hôn’

Tôi cứ tưởng chỉ cần tôi yêu anh, chỉ cần tôi hết lòng vì gia đình chồng là đủ. Có thể tôi biết nhưng chưa từng một lần dám thừa nhận: Chồng tôi, anh ấy không thực sự yêu tôi.

Tôi và anh gặp nhau khi tuổi đôi mươi. Trái tim tôi gần như ngay lập tức yêu anh khi đó. Tôi đã theo đuổi anh, chính xác là như vậy. Tôi chăm lo cho anh từng ly từng tý, coi anh như vật báu của mình. Anh không quá nồng nhiệt, cũng không quá vô tình, nó đủ để tôi tin chúng tôi có thể ở bên nhau mãi mãi.

Trong gần chục năm yêu nhau đó, đã có nhiều lần anh lạnh nhạt muốn chia tay, nhưng tôi đã làm mọi cách níu anh ở lại. Cho đến khi anh nói, anh thực sự không tin chúng tôi có thể hạnh phúc suốt đời nếu kết hôn thì tôi có bầu.

Đám cưới, đó là điều tuyệt vời nhất tôi từng mơ mà có được. Anh không vui, cũng không buồn. Anh nói với mọi người: Tình yêu lúc này có lẽ không quan trọng bằng việc anh phải có trách nhiệm với tôi và đứa trẻ. Và thế, chúng tôi về chung một nhà.

Tôi từng tưởng rằng, chỉ cần được sống với anh thôi là đủ, nhưng không phải. Tôi đã thực sự mong muốn nhiều hơn. Mong được anh hỏi han ân cần khi ốm, mong được anh chia sẻ những chuyện thường ngày, mong một câu trêu đùa tình tứ, mong được làm một người vợ được chồng yêu thương.

Đã có lần anh gắt lên khi tôi dỗi hờn vì anh quá vô tâm: “Em đừng chờ mong nhiều từ anh. Anh vẫn là anh như từ trước tới nay em biết”. Bao nhiêu lần tủi hờn cũng không làm tôi bớt yêu anh đi. Lạ thế.

Rồi chuyện tôi không mong chờ cũng đến. Anh có bồ. Một người phụ nữ đã yêu anh hơn 10 năm trời cũng không bằng cô gái anh mới quen vài tháng. Một người phụ nữ yêu anh hết lòng, vì anh mà cố gắng cũng không bằng một cô gái nói vài lời nũng nịu đong đưa. Tối đó anh về nhà, anh tâm sự thật với tôi:

“Em thực sự không mệt mỏi? Em có thể sống một cuộc sống như thế đến suốt đời hay sao? Anh từng nghĩ, em yêu anh nhiều như vậy, em ngoan hiền đảm đang như vậy hẳn sẽ là một người vợ tốt, và cuộc hôn nhân của mình sẽ bình yên. Nhưng em ạ, trên đời này cái gì kiên trì cũng được, chỉ tình yêu là không. Em càng kiên trì chỉ khiến em càng mệt mỏi mà thôi”.

Người chồng mà tôi biết từ trước đến nay chưa từng nói bất cứ điều gì thật lòng hơn thế. Hóa ra lúc anh nói thật lại khiến tôi đau lòng như vậy.

2h sáng, tôi lặng lẽ nhìn con ngủ, lặng lẽ ngắm bức ảnh cưới treo trên tường nhà. Người đàn ông tôi đã dành cả thanh xuân để yêu, dành cả thanh xuân để cưới làm chồng cho bằng được giờ này có lẽ đang cạnh bên một người phụ nữ khác. Nghĩ đến đó, tự nhiên tôi thấy ngực mình nhói lên không thở được. Yêu một người là khổ sở đến như vậy sao? Hay vì yêu một người không yêu mình mới khổ như thế?

Tôi cầm bút, đặt tờ giấy trước mắt mình, lau nước mắt mấy lần mới viết được bốn chữ “đơn xin ly hôn”.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *